Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2247 lượt.
ên người Lãnh Tĩnh Bách, cẩn thận nói: "Tĩnh Bách, tôi muốn cậu giúp tôi một chuyện, cậu phải điều tra rõ bối cảnh của Ngu Vô Song. Thân phận của cô ta đã được Hoắc Cố Chi làm giả, bên Kyoto có thế lực ngăn trở, tôi đã điều tra thật lâu cũng không điều tra được."
Bạn chơi từ nhỏ của anh hiện tại đã nhậm chức ở phủ thị chính, đường đi của hai người khác nhau, Hằng Viễn xác thực ảnh hưởng đến thành thị Nam Giang này.
Nhưng nói cho cùng, anh chỉ là một thương nhân, không thể so sánh với người có bối cảnh quân đội như Hoắc Cố Chi.
"Ngu Vô Song?" Lãnh Tĩnh Bách không ngờ anh vẫn qua lại với người phụ nữ kia, cau lông mày mực, bày tỏ không đồng ý: "Thiếu Văn, cậu biết cô ta? Hoắc Cố Chi này cũng thật là buồn cười, Ngu Vô Song có thân phận gì mà cần hắn phí hết tâm tư như vậy?"
Nghe thấy ba chữ kia, vẻ mặt Mạnh Thiếu Văn cứng lại, đáy lòng có chút buồn bực.
Anh chợt nhớ lại, mỗi lần gặp anh và Uyển Như, vẻ mặt Ngu Vô Song đều oán hận, rõ ràng bọn họ chỉ mới quen,tại sao cô hận bọn họ như vậy?
"Ngu Vô Song có phải là người phụ nữ xuất hiện trong dạ tiệc từ thiện ngày đó?" Những chuyện mua danh trục lợi, Chu Minh Lãng cũng không thích, ngày đó cũng không tham dự, nhưng không ngờ vì vậy mà bỏ lỡ một trận náo nhiệt: "Thiếu Văn, nghe nói cậu quyên một chiếc nhẫn nhưng lại bị Thái Tử Gia Guard mua với giá mười triệu, là thật sao?"
Chu Minh Lãng và Mạnh Thiếu Văn là bạn cùng lứa tuổi, nhưng bởi vì từ nhỏ anh sống ở trong đám phụ nữ nên tính tình có chút nhiều chuyện.
Nghĩ đến tin tức đó ngày trước, anh ta không khỏi nhếch môi, nở nụ cười đầy hứng thú: "Lâm Vinh Gia nhất định có thù oán với cậu, nếu không sẽ làm như vậy. Nhưng mà, mấy ngày nay thằng nhóc này rất hư hỏng, phá của như vậy, người thông minh như lão già nhà hắn sao mà chịu được? !"
Lại nói, lão già nhà họ Lâm cũng thật cuồn cười, ông ta là người Hongkong, từ trước đến giờ vẫn tính toán tỉ mỉ, không ngờ lúc còn trẻ lại có bản lĩnh cưới được công chúa Quý tộc Anh quốc.
Nói đến Lâm Vinh Gia, sắc mặt Mạnh Thiếu Văn càng ngày càng đen, giọng nói anh lạnh lùng, không còn phong độ mà nói: "Hắn thì được nở mày nở mặt, nhưng đồng dạng, hắn mất mười triệu, Hội Đồng Quản Trị chắc sẽ không bỏ qua cho hắn. Yên tâm đi, thời gian hắn phiền lòng sẽ nhiều hơn tôi"
"Thì ra là như vậy." Chu Minh Lãng nghe vậy thì gật đầu một cái hiểu rõ, mắt phượng hẹp dài của anh ta nhìn lướt qua nụ cười dịu dàng của Đường Thanh Dao ngồi bên cạnh MạnhThiếu Văn, sự vui vẻ trên mặt càng lúc càng lộ rõ: "Thiếu Văn, tôi thấy thời gian cũng không sớm, cậu đừng về, ngủ lại trên lầu đi! Dao Dao ngưỡng mộ cậu đã lâu, tối nay hãy để cô ấy. . ."
Anh còn chưa nói hết lời, Mạnh Thiếu Văn đã lạnh mặt đứng lên, anh lấy tay đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, giọng nói có chút tức giận: "Tôi đi toilet, xong rồi sẽ về! Cậu cứ hưởng dụng những người đẹp như vậy đi!"
Dứt lời, anh mặt lạnh đẩy cửa đi ra ngoài, khí chất cấm dục khắp người làm người ta nhìn mà sợ.
Chu Minh Lãng nở nụ cười, mặt anh ta lộ vẻ cảm thán nhìn Đường Thanh Dao: "Dao Dao, đừng trách tôi không giúp cô. Anh em của tôi là một tên si tình, nhìn bộ dáng của cậu ấy như vậy, đời này cũng chỉ nhận Giản Uyển Như làm vợ cậu ấy, người phụ nữ khác muốn chen vào cũng là chuyện không dễ dàng."
Tuy Đường Thanh Dao nói bán thân, nhưng trên thực tế chưa bị người đàn ông nào nhúng chàm, phụ nữ bảo vệ thân thể còn trinh đúng là khó mà kiếm được.
Chu Minh Lãng cũng biết rõ bản chất của cô ta, mới đồng ý bảo vệ cô ta chu toàn, Nhưng không ngờ cô nhìn trúng anh em tốt của anh ta là Mạnh Thiếu Văn.
Nếu là người đàn ông khác thì có thể giải quyết, nhưng đổi thành Thiếu Văn, anh ta tin chắc, lần này Dao Dao không chiếm được tiện nghi gì.
Đường Thanh Dao bị Mạnh Thiếu Văn vô tình đẩy ngã trên ghế sa lon chậm rãi đứng dậy, thân thể mềm mại đứng thẳng, cô sửa lại làn váy một chút, môi hồng nở nụ cười nhạt: "Ông chủ Chu cứ nói đùa, tôi chỉ là một người phong trần bán rẻ tiếng cười, có tài đức gì để Mạnh tổng nhìn trúng? Hôm nay có thể may mắn thấy phong thái của Mạnh tổng, tôi đã rất thỏa mãn rồi."
Người phụ nữ này như ma quỷ trong đêm, mặt khác, cô cao quý không biết bao nhiêu so với người ngồi trên ghế lô này, nếu không biết trước thân phận của cô, sợ rằng không ai tin cô sẽ làm nghề này.
Tuy Lãnh Tĩnh Bách từ nghe qua chuyện của cô gái này, nhưng đây là lần đầu tiên biết quan hệ giữa cô và Chu Minh Lãng, hơn nữa nhìn bộ dáng này của cô, cô có ý với Thiếu Văn?
Nhưng mà trái tim Thiếu Văn đã sớm thuộc về một người phụ nữ vào nhiều năm trước, mặc kệ người phụ nữ khác có xinh đẹp thế nào, anh cũng không nhìn hai lần.
. . . . . .
Buổi tối Mạnh Thiếu Văn uống nhiều rượu, mấy năm nay anh rất ít xã giao, không ngờ tửu lượng kém đi nhiều.
Đứng trước gương trong toilet, anh dùng nước lạnh rửa mặt nhiều lần, lúc này mới áp chế sự chóng mặt.
Trong gương có thể thấy rõ hai hàng lông mày lộ ra vẻ u sầu của người đàn ông, Mạnh Thiếu Văn vừa cầm khăn lau gương mặt ươn ướt, vừa tự giễu vừa cười: anh biết rõ khuyế