Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2252 lượt.
vừa nói ra, thân hình sững sờ của Mạnh Thiếu Văn run lên bần bật, ánh mắt hắn khóa chặt lấy thân hình của Giản Uyển Linh, vội vàng giải thích: “Uyển Như, em nghĩ nhiều rồi, anh không có yêu người khác. Hơn nữa trước kia anh với Giản Uyển Linh thực sự không có gì hết, vì sao em không chịu tin anh? Anh đã giải thích với em bao nhiêu lần rồi, lần đó thực sự anh uống quá nhiều, không phải em cũng đã nói là do Giản Uyển Linh đặt bẫy sao, tại sao vẫn còn không chịu bỏ qua?”
Không chỉ có cô ta bị thương tổn, hắn cũng thế.
Chuyện năm đó vẫn nhức nhối rất sâu trong lòng hắn, khiến cho hắn mỗi đêm giật mình tỉnh giấc đều thấy lạnh cả người.
Hắn đã suy nghĩ vô số lần, nếu như buổi trưa hôm đó hắn không tham gia buổi xã giao kia rồi bị người ta bỏ thuốc, vậy có phải sẽ không xảy ra tất cả những chuyện tiếp theo hay không?
Uyển Như sẽ không bị thương tới mất trí nhớ, hôn lễ của bọn họ cũng sẽ không bị trì hoãn tới năm năm sau mới cử hành, lại càng sẽ không có những điều không xác định đang khiến lòng hắn khó chịu như lúc này.
“Thiếu Văn, anh đã bao giờ nghĩ cho em chưa?” Giản Uyển Linh trong lúc khóc thút thít chợt xoay người, đối diện với đôi mắt đen tĩnh mịch của hắn, vẻ sầu thảm bên môi cô ta càng rõ nét: “Em chỉ là một người phụ nữ bình thường, anh chính là người đàn ông em yêu mấy chục năm, nhưng cuối cùng anh lại cùng với em gái em làm ra chuyện như vậy. Anh muốn em dễ dàng quên đi? Thật xin lỗi, em không làm được!”
Một câu không làm được của cô ta đánh thật mạnh vào nội tâm của Mạnh Thiếu Văn, hắn đột nhiên có chút căm hận bản thân mình năm đó, vì sao Uyển Như thà chọn mất trí nhớ còn hơn phải thẳng thắn đối mặt với chân tướng tàn khốc như vậy?
Nếu như hắn có thể lừa dối, không để cho cô ấy biết, có phải bây giờ ở trước mặt cô ấy hắn sẽ không còn phải lo lắng nữa hay không?
Hắn ta vẫn còn lưỡng lự, Giản Uyển Linh có thể thấy rõ ràng, đầu ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay trắng noãn, nước mắt càng mãnh liệt trào ra: “Anh Thiếu Văn, em dù có mất trí nhớ, nhưng chưa từng quên vẻ mặt đau lòng lúc anh nói những chuyện đó với em, anh quên rằng em vì cái gì mới tha thứ cho anh sao? Nếu như bây giờ ngay cả chút chân thật anh cũng đánh mất, vậy thì dù em có còn yêu anh, nhưng cũng sẽ không tiếp tục dây dưa với anh nữa.”
Đúng là Giản Uyển Linh đã nhiều năm không ra ngoài xã giao, nhưng trình độ diễn trò giả vờ yếu ớt thiên phú của cô ta một chút cũng không mất đi, năm đó cô ta cũng chỉ cần dựa vào mấy trò này đã có thể lấn áp Giản Uyển Như không ít.
Giản Uyển Như quá mức kiêu căng, từ trước tới giờ cô đều đòi hỏi thanh danh khuê các, nhưng cô ta thì không thế, cô ta có thể vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, khóc lóc một trận có tính là gì?
Nếu như nước mắt có thể kéo lại được tình cảm của anh Thiếu Văn, cô ta cũng chẳng ngại diễn thêm vài trận nữa.
Lời vừa nói ra, trái tim Mạnh Thiếu Văn như muốn thắt lại, những hình ảnh sinh ly tử biệt năm đó không ngừng hiện lên trong đầu, lúc đó hắn ta ở bên ngoài phòng cấp cứu đã lo lắng tới mất nửa cái mạng, chỉ cầu cho cô ấy có thể bình an.
Cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng người, mặc dù cô ấy bị mất trí nhớ, nhưng vẫn là nhặt được mạng sống từ trong tay Tử Thần.
Người phụ nữ này chính là điều luôn quanh quẩn trong những giấc mộng khiến hắn không thể dứt bỏ, bây giờ lại nói ra những lời bi thương tự giễu như thế này, Mạnh Thiếu Văn nhất thời mềm lòng, không hề nghi ngờ.
Hắn vươn tay, ôm lấy Giản Uyển Linh đang khóc lóc sụt sùi vào trong lòng, ôm cô ta thật chặt, âm thanh dịu dàng mang theo chút run rẩy: “Không có, Uyển Như, em nghĩ nhiều rồi. Chúng ta thân thiết nhiều năm như vậy, anh là loại người gì em còn không rõ sao? Anh sao có thể làm ra cái chuyện đứng núi này trông núi nọ chứ? Em là vợ anh, bây giờ và mãi mãi sau này đều như thế, tương lai chúng ta sẽ cùng nắm tay nhau đến trọn trời!”
Nói xong, trên mặt Mạnh Thiếu Văn xẹt qua nụ cười dịu dàng, giọng nói cũng thả nhẹ rất nhiều: “Em cũng biết đó, năm anh mười lăm tuổi nhìn thấy em đã giật mình, anh chưa từng gặp qua cô bé nào có bộ dáng khóc lóc thê thảm như em cả, rõ ràng là rất đau lòng, nhưng lại chú ý tới thể diện, chỉ có thể len lén lau nước mắt. Chính anh đã đứng bên cạnh nhìn thật lâu, rất muốn bước tới an ủi em, nhưng lại sợ làm việc đường đột khiến cho em ghét.”
Mạnh Thiếu Văn mười lăm tuổi chính là một thiếu niên anh tuấn đẹp trai, hắn ta không chỉ có gia thế tốt, mà cũng rất gia giáo.
Mạnh Kiệt Đình mặc dù bó tay với công chuyện đại sự, nhưng trên phương diện học tập lại một lòng hăng say, nếu như năm đó không bị Mạnh Trăn Tỳ cấm đoán, có lẽ bây giờ ông ta cũng đã thành họa sĩ tranh thủy mặc* xuất sắc rồi.
*Tranh thủy mặc được vẽ bằng mực nước, hay còn gọi là mực tàu trên giấy hoặc lụa. Các chủ đề chính trong tranh thường là cây cối, hoa, phong cảnh, chim thú, người... và thường kèm theo thơ chữ Hán
Đối với người con trai duy nhất, ông ta thực sự là dốc lòng giáo dục, cho nên Mạnh Thiếu Văn dù còn trẻ tuổi cũng đã rất hiểu lễ phép, biết tiến biết lùi, l