Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.
năm, chẳng lẽ anh ta không biết Ngu Vô Song là ai?
Dù Mạnh Thiếu Văn lịch sự đến đâu cũng có giới hạn của mình, người đàn ông này lại nhiều lần dùng lời nói đả kích anh, cuối cùng anh nhịn không được, giơ quyền đánh vào bụng hắn, động tác nhanh, hung, chuẩn: "Rửa sạch miệng cho tôi, Lâm Vinh Gia, đừng tưởng mỗi lần tôi yên lặng không lên tiếng là anh có thể làm tới, người tôi yêu thì liên quan gì đến anh?"
Tối nay, Lâm Vinh Gia cũng uống rượu, vốn đã đứng không ổn, bây giờ bị anh hung hăng đánh một quyền, nhất thời tựa vào tường, âm thầm thở hổn hển.
Thấy vậy, trong mắt Mạnh Thiếu Văn thoáng qua tia hài lòng, từ nhỏ anh đã tập thể dục, mặc dù không học những chiêu thức lợi hại, nhưng cũng biết một số chiêu đánh nhau cơ bản.
"Miệng chó không mọc ra ngà voi." Bỏ lại một câu lạnh lùng, Mạnh Thiếu Văn không bình tĩnh nữa mà xoay người, nếu hắn không chịu nói, vậy thì anh sẽ tự mình điều tra rõ.
Thấy anh muốn đi, Lâm Vinh Gia tựa vào tường hít thở cũng không nhẫn nại được nữa, hắn nhanh chóng bò dậy, bổ nhào về Mạnh Thiếu Văn từ phía sau, bàn tay nắm chặt thành quyền, ra tay không biết hung ác hơn anh bao nhiêu lần.
"Mạnh Thiếu Văn, anh thật có mắt như mù, anh bị lừa cũng đáng lắm!"
Diễn viên xuất sắc.
Lâm Vinh Gia và Mạnh Thiếu Văn là hai công tử hào môn, từ lúc chào đời đã ngậm thìa vàng*, trên người lúc nào cũng có ánh hào quang, đừng nói tới bị người khác đánh, ngay cả cha mẹ thân sinh cũng chưa từng động tới người bọn họ.
*Ngậm thìa vàng: ý nói từ khi sinh ra đã hưởng vinh hoa phú quý.
Nhưng tối nay, bọn họ lại bị đối phương đánh tới thừa sống thiếu chết, bọn họ từ trước tới nay đều luôn có vệ sĩ đi kèm, nhưng tối nay chỉ định cùng bạn bè ra ngoài chơi, nếu không phải là cuối cùng nhân viên phục vụ phát hiện ra, có khi đã thành một trận huyết chiến cũng nên.
……
Ba giờ sáng, đồn công an Nam Giang.
Trong lúc nói chuyện, cô ta lấy khăn giấy từ trong túi ra định lau vết thương trên mặt hắn, nhưng lại bị Mạnh Thiếu Văn dùng một tay gạt đi, sắc mặt hắn lành lạnh, con ngươi sắc bén lạnh lùng lộ ra một chút bài xích: “Anh nói, không cần đi bệnh viện.”
Câu nói lạnh lùng đó đủ để thấy rõ thái độ của hắn đối với cô ta, mấy năm nay đóng giả Giản Uyển Như, Giản Uyển Linh sớm đã nắm rõ Mạnh Thiếu Văn trong lòng bàn tay.
Vì hắn áy náy, nên cô ta không chỉ được lợi rất nhiều về phương diện tiền tài, mà còn khiến cho hắn đối với mình muốn gì được đó, nhưng sự cưng chiều thường ngày đó vốn chỉ xuất phát từ sự áy náy với cô ta, bây giờ hắn lại trở nên như vậy.
Trong lòng cô ta trở nên gấp gáp, lại uất ức rơi lệ, nhỏ giọng khóc sụt sùi: “Em không biết đã làm sai điều gì, khiến cho anh ghét em như vậy. Thiếu Văn, trước khi kết hôn, chúng ta rõ ràng không có như thế này. Nếu như anh thật sự không yêu em, thì có thể nói thẳng với em, cần gì phải lạnh nhạt thờ ơ em như thế? Giản Uyển Như em ngoài anh ra không phải không có người khác theo đuổi.”
Lời nói là vậy, nhưng trong lòng cô ta lại tràn đầy u oán, thù hận.
Tất cả mọi chuyện đều cho cái con tiện nhân Ngu Vô Song kia, nếu không có sự xuất hiện của nó, anh Thiếu Văn sao có thể trở nên bất an? Nếu không phải do nó mê hoặc, anh Thiếu Văn bây giờ vẫn sẽ trước sau như một đối tốt với mình.
Lời nói của cô ta quá mức quyết tuyệt, khiến cho khuôn mặt đang âm u của Mạnh Thiếu Văn đột nhiên ngước lên, trong mắt lộ ra khiếp sợ.
Giản Uyển Linh thấy thế, bèn dời tầm mắt, rũ lông mi, khuôn mặt tinh xảo hiện ra nét mềm mại vừa phải, cô ta giật giật khóe miệng, giọng nói lành lạnh bi thương: “Thiếu Văn, chúng ta quen biết cũng đã hai mươi năm rồi. Từ tình bạn tới tình yêu, em còn cho rằng tình yêu của chúng ta là thiên trường địa cửu*, giống như ở lễ đính hôn, người chủ hôn đã nói ra những lời tốt đẹp đó. Nhưng chuyện xảy ra gần đây lại khiến cho em cảm thấy thất vọng, hôn nhân trong mộng của em không phải là như thế.”
*Thiên trường địa cửu: tồn tại lâu dài như trời đất.
Đúng vậy, giấc mộng hôn nhân của hắn rốt cuộc là như thế nào đây?
Nghe tiếng khóc thút thít của cô ta, Mạnh Thiếu Văn chỉ cảm thấy mênh mông mù mịt.
Năm nay hắn đã ba mươi tuổi rồi, chính là độ tuổi hoàng kim nhất của người đàn ông, sự nghiệp phát triển thuận lợi, lại cưới được người vợ chính là thanh mai trúc mã nhiều năm.
Hắn nên thỏa mãn mới phải, nhưng vì cái gì mà trong lòng hắn lúc này lại trống rỗng khó chịu?
Hắn yêu Uyển Như, cưới cô làm vợ, chính là mơ ước lúc trẻ của hắn, nhưng bây giờ ước mơ đã được thực hiện, lại không hề có chút cảm giác vui sướng nào?
Giản Uyển Linh vẫn còn ở đằng kia trách móc, cô ta không nhìn hắn, làm ra vẻ như không có dũng khí, phối hợp với giọng nói đau buồn khổ sở: “Luôn nói người đàn ông rất hoa tâm, em thừa nhận, Ngu Vô Song đó có dáng dấp xinh đẹp hơn em. Nếu như anh đã yêu người khác thì có thể nói với em được không? Em không muốn mọi chuyện đều không hay biết, giống như chuyện xảy ra với Uyển Linh năm đó.”
Hai chữ Uyển Linh