Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342278

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2278 lượt.

c giận nôn ra máu: "Thiếu Văn, con xem, Uyển Như cái gì cũng nhớ tới con. Uyển Linh qua đời sớm, bây giờ ta chỉ còn một đứa con gái duy nhất, chờ đến khi cha quá lớn tuổi, tất cả mọi thứ trong nhà này cũng đều thuộc về vợ chồng son các con. Thiếu Văn, con sẽ đối xử tốt với Uyển Như nhé!"
Một câu cuối cùng ông ta nói ra tình ý cực kỳ sâu xa, đáy mắt lóe ra nhàn nhạt tia sáng, giống như nột nửa là lời cảnh cáo, một nửa là lời khuyên.
Mạnh Thiếu Văn lúc này trịnh trọng gật đầu, anh ta đưa đôi đen như mực thâm tnh thâm liên tục nhìn về phía Giản Uyển Linh, biểu hiện ra tâm tình thăm thiết: "Cha, cha yên tâm đi, con nhất định sẽ không phụ lòng tâm ý của Uyển Như!"
Không ai sẽ ghét bỏ tiền nhiều thuộc về mình, vĩnh viễn vẫn có một bộ phận cổ phần ở Hoắc Cố Chi, thực sự thì người đang ông kia cũng đang tranh giành với anh ta, anh ta vẫn còn thấy chưa nắm chắc được phần thắng sẽ thuộc về mình.
Nhưng nếu như có Giản gia giúp một tay, cục diện thắng lợi của anh ta sẽ lớn hơn nhiều, cho nên đây cũng là lý do trước mặt Giản Uyển Linh Mạnh Thiếu Văn lần lượt thảo hiệp đạo lý với ta.
Anh ta không còn là chàng thanh niên mười bảy mười tám tuổi kích động, anh lấy tuổi trẻ, và những lời chỉ trích của người khác mà làm sức mạnh nâng lên rồi phát triển mọi thứ!
Nhưng trong ánh mắt của anh tuyệt nhiên không chỉ dừng lại ở đây, anh còn muốn bước một bước xa hơn, lấy được nhiều hơn tài sản, sẽ có nhiều cơ hội phát triển hơn!
"Được, được, được, con đã nói những lời này, cha liền an tâm!" Giản An Dương nói liên tục ba chữ "được", khắp khuôn mặt đều là nụ cười, hiển nhiên đối với chuyện này đã rất hài lòng với rể cưng: "Uyển Như, con đi giúp mẹ con trong phòng bếp nấu cơm, cha còn có vài lời gì muốn nói với Thiếu Văn!"
Thì ra dã tâm của Mạnh Thiếu Văn không nhỏ, chẳng qua bây giờ ông ta đã mất đi một đứa con gái, mất trắng một đứa con!
Con gái của Giản gia cũng không phải là không ai thèm lấy, cần gì phải dựa vào anh ta? Nếu không phải là so đo với người chết, ông thực sự muốn trở mặt với Mạnh gia.
Chỉ là bây giờ nói những thứ này cũng đã muộn, rốt cuộc đứa con gái của ông cũng đã chết, bây giờ chỉ còn lại dư âm thì nói được cái gì.
Khả Bảo Trân mấy năm này cũng chịu không ít khổ,con bé không thể nào có được toàn bộ tiện nghi như họ Mạnh này! Chủ yếu là Bảo Trân thủ đoạn cao minh, tài trí không hề thua đàn ông, nếu như đem con bé bồi dưỡng , đợi một thời gian, nhất định là trên thương trường sẽ là một cao thủ.
Giản Uyển Linh cũng có ý này, lúc này vui sướng cong môi nở nụ cười: "Vừa đúng lúc, con cũng đã rất lâu không nói chuyện với mẹ rồi, Thiếu Văn, anh lên lầu vào thư phòng nói chuyện chính sự với cha đi. Còn em vào phòng bếp nói chuyện lình tinh với mẹ!"



Hỏng việc nhiều hơn là thành công.


“Con không nấu cơm đâu, mẹ kéo con vào đây làm gì?”, trước mặt người lạ Chung Tiếu Dung không tiện phản bác lại lời của con gái, bây giờ đã vào phòng bếp, sắc mặt lúc này kéo xuống, mặt lộ ra vẻ không vui nói: “Con đúng là không có tiền đồ! Không phải mẹ cố ý muốn con tỏ vẻ tự cao tự đại trước mặt Mạnh Thiếu Văn sao? Nhưng con xem lại mình đi, vẫn coi mình như là Bồ Tát. Lúc nào cũng thấp kém trước mặt thằng đấy như vậy, đàn ông đều là những kẻ không ra gì, con càng đối xử tốt với nó, nó càng không coi trọng con!”
Chung Tiếu Dung cả đời là con gái nhà dòng dõi thư hương, chỉ là hôn nhân bất hạnh đã sớm khiến sự kiêu ngạo của bà ta mất bớt đi, chỉ còn xót lại sự oán hận và ích kỉ.
Cả đời này, việc bà ta cảm thấy mình thành công nhất chính là ngồi vững trên cái ghế của Giản phu nhân, đối mặt với đứa con gái còn lại này, tâm tình ba ta rất phức tạp, vừa đau lòng lại vừa oán hận.
“Mẹ, mẹ không hiểu đâu!”, Đây không phải lần đâu tiên Giản Uyển Linh nghe thấy những lời này, chỉ là cô ta không thèm để trong lòng, cô ta lắc đầu một cái, nụ cười sáng rỡ có chút bất đắc dĩ: “Con yêu anh Thiếu Văn như vậy, anh ấy là đối tượng mà con đã ái mộ suốt tuổi thanh xuân của mình! Trở thành vợ của của anh ấy là ước mơ lớn nhất trong đời con! Bây giờ mơ ước đó đã thành sự thật, sao con có thể để những điều kia phá hỏng quan hệ của bọn con?”
Cũng bởi quá yêu, nên dù một hạt cát cũng không thể chứa trong mắt.
“Mẹ, lúc ăn cơm, mẹ giúp con nói với anh ấy một chút, mẹ chỉ càn nói anh ấy đồng ý đối tốt với con cả đời, mẹ sẽ chuyển một phần cổ phần cho anh ấy!”, Giản Uyển Linh cắn môi, trong giọng nói ấn chứa ý không ăn được ngã về không, “Vì anh ấy mà con đã phải trả giá quá nhiều, sao có thể để hỏng chuyện đúng thời điểm quan trọng như thế này được?”
“Con bảo mẹ chuyển một phần cổ phần cho nó?” Chung Tiếu Dung nghe vậy, tức giận trở mặt, cuối cùng chút ít tình cảm mẹ con cũng biết mất sạch sẽ: “Con nha đầu chết tiệt này, có phải đầu óc mày bị hỏng rồi không? Tao chỉ còn một ít tiền mà mày cũng muốn lấy ra ngoài?”
Càng nói càng tức giận, bà ta chỉ thẳng tay vào mặt Giản Uyển Linh, tức giận đến xanh mét cả mặt mày: “Cuối cùng cũng lộ mặt thật, tao nuôi mày