Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
đấy! Em chưa bao giờ thắng ông trẻ cả. Chị vừa mới đến là em thắng rồi.
Hả? lần này đến lượt Tiểu Quân cười. Anh ta là ông trẻ còn cô là chị. Vai vế là ai với ai đây? Nhưng Tiểu Cương quá vui mừng nên đã kéo cô chạy ra ngoài và nói:
-Chị ơi, em đi hái mơ tươi cho chị ăn nhé. Đi thôi. Chúng ta đi thôi.
Khởi Trung đi sau hai người. Bước ra khỏi cửa, rẽ ngoặt là con đường lên núi. Tiểu Cương mới tám chín tuổi nhưng chạy cực kỳ nhanh. Chỗ nào cũng đều như đất bằng. Tiểu Quân đáng thương hiếm khi đi trên con đường nhỏ nông thôn gập ghềnh này nên bước đi rất khó khăn. May mà Khởi Trung đã kịp thời dìu cô. Nếu không thì không biết cô đã ngã lăn đến đâu rồi.
Tiểu Cương chạy rất nhanh. Cậu bé mới ngoái đầu lại gọi họ thì ngay sau đó đã mất dạng. Tiểu Quân lo lắng:
-Trời ơi! Cậu bé đó chạy đâu mất rồi? anh mau đuổi theo nó đi kẻo nó lạc mất đấy.
Khởi Trung cười phá lên:
-Ngày nào nó chẳng chạy lên núi. Cô không cần phải lo. Tôi biết rõ rừng mơ này mà. Đến đó là thấy chú khỉ nhỏ ấy ngay thôi. Không cần phải đuổi theo đâu. Cô lạc mất mới đáng sợ ấy!
Tiểu Quân không phục:
-Có gì đáng sợ chứ? Tôi là người lớn. Cậu bé đó mới có mấy tuổi chứ?
Cô vừa đi vừa nói, suýt nữa thì va đầu vào cành mơ chìa ra. Khởi Trung giơ tay ngăn lại thì đầu cô va đúng vào vai anh, bên tai cô còn văng vẳng tiếng anh:
-Chín tuổi. Nhưng nó đi đường không va vào cành cây giống người lớn đâu.
Tiểu Quân đỏ mặt, mãi sau mới nghĩ ra đòn phản công lại:
-Người lớn như anh thì cũng có gì ghê gớm đâu. Đánh cờ với một cậu bé chín tuổi mà rào trước đón sau, giở hết chiêu này đến chiêu kia.
Anh cười phá lên ha ha:
-Chẳng phải tôi đã nhường nó rồi sao?
-Nhường gì chứ? Chúng tôi ăn quân Trung đội trưởng của anh thì anh phải chịu thua thôi.
Anh ta nhíu mày:
-Tôi vẫn còn quân Sư đoàn trưởng ở bên cạnh. Cô không nhìn thấy sao?
-Làm gì có? – Dù sao bàn cờ cũng đã thu lại rồi. Cô phủ nhận đến cùng. – Anh thua rồi. Thua tôi và Tiểu Cương.
Anh không phản kháng nữa mà chỉ nhìn cô cười nói:
-Được rồi. Tôi thua. Thua cô và Tiểu Cương.
Tiểu Quân bàng hoàng. Trước đây, cô chưa bao giờ nghe giọng điệu của người đàn ông nhẫn nại và vui vẻ như vậy. Chí Hào có tính khí rất công tử. Cô lại yêu anh nên chuyện gì cô cũng quen nhường anh. Giữa hai người, nếu anh hài lòng thì tốt còn nếu anh không hài lòng thì cô phải chịu ấm ức để anh hài lòng. Như vậy cũng tốt. Bây giờ, bỗng nhiên nghe thấy giọng điệu lạ lẫm như vậy nên nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Đường núi ngày càng gập ghềnh. Anh tiếp tục kéo cô đi. Tiểu Quân nhờ sức của anh mà đã trèo được lên núi cao. Bên tai cô bỗng vang lên tiếng anh vọng lại.
-Được rồi. Đến nơi rồi.
Cô vội ngẩng đầu lên thì quả nhiên nhìn thấy phía sau lưng anh là cả một rừng mơ rậm rạp. Tiểu Cương đã nhìn thấy họ. Cậu bé đang ngồi trên cây ra sức vẫy. Khi ngoái lại nhìn con đường mình vừa đi qua thì đúng là cô đã leo lên đến sườn núi rồi. Không có gì che khuất tầm mắt, nhìn ra xa là Thái Hồ mênh mông sóng nước, bóng chiều tà đổ xuống, trên bầu trời có cả một mảng màu cam đỏ đậm như mực. Đẹp tuyệt vời!
Cô không ngờ mình lại có thể trông thấy cảnh đẹp như vậy nên nhất thời cứ đứng ngây ra. Anh cũng không hối thúc cô mà yên lặng chờ đợi. Cuối cùng tiếng gọi của Tiểu Cương ở trên cây đã làm Tiểu Quân sực tỉnh. Cô nghiêng đầu thì thấy khuôn mặt của Khởi Trung thật dịu dàng và ấm áp. Trước đây, cô chưa từng để ý đến nét mặt của người đàn ông này nhìn mình nhưng hôm nay, cô đã bắt gặp đến mấy lần rồi. Gió đêm trên núi rất mạnh. Cô cũng không cảm thấy lạnh nhưng cúi đầu nhìn xuống thì thấy tay mình vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của anh.
Buổi tối, Tiểu Quân và Mỹ Mỹ nằm trên giường tán gẫu. Cứ như họ đang quay trở về thời đại học vậy. Chiếc giường rất lớn, hai người nằm cũng không thấy chật. Buổi chiều, Mỹ Mỹ và Thái Quân đã đi dạo trong thị trấn. Đến giờ cô ấy vẫn chưa hết vui mừng, luôn miệng nói nơi này thật tuyệt.
Tiểu Quân im lặng nghe rất lâu. Cuối cùng cô bỗng buột miệng nói một câu hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chủ đề họ đang nói:
-Mỹ Mỹ, có phải…Khởi Trung thích tớ không?
“Cộc” một tiếng, Mỹ Mỹ gõ vào trán cô:
-Tiểu Thư à, bây giờ cậu mới nhận ra sao? Người ta đang theo đuổi cậu đấy. Nhờ phúc của cậu nên chúng tớ mới được tới đây. Nếu không thì tớ việc gì phải vất vả sáng sớm tinh mơ chạy đến kéo cậu ra khỏi giường chứ?
Cô ấy nói vậy khiến Tiểu Quân cũng không kìm được:
-Cậu còn nói nữa. Chuyện gì cũng chẳng thèm báo một tiếng hại tớ chẳng chuẩn bị gì cả.
Mỹ Mỹ cười khì khì:
-Nói trước thì cậu có chịu đi không? Tớ còn không biết cậu sao?
Lần này, Tiểu Quân sững lại một lúc rồi mới nói, giọng thấp đi rất nhiều:
-Biết rồi mà cậu còn làm vậy.
Mỹ Mỹ quay người về phía cô cười:
-Tiểu Quân, lẽ nào cậu không thấy Khởi Trung cũng được sao?
Tiểu Quân im lặng, mãi sau mới trả lời:
-Anh ấy rất tốt!
-Vậy thì cậu cứ thử đi. Không thử thì làm sao mà biết là không được? nếu thật sự không được thì lại bỏ. Mẫu đàn ông nh