Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

gì đó trước đi.
Cô vừa bỏ quả mơ vào miệng nên câu nói từ chối không rõ lắm. Khi cô lắc đầu, chỉ có tiếng ú ớ. Anh bước tới kéo cô, theo phản xạ, cô rụt tay lại, trên ngón tay vẫn còn màu đỏ của nước mơ. Nó tạo thành một vạch đỏ trong lòng bàn tay anh.
Kỳ nghỉ không dài nhưng đêm cuối cùng trước khi trở về, Tiểu Quân đã uống say. Họ uống rượu mơ do vợ chồng cháu trai của Khởi Trung ủ. Tửu lượng của cô không tốt lắm nên bình thường cô uống rất ít, nhưng loại rượu đó nhẹ, lại thơm, uống vào miệng rất ngọt nên cô đã uống rất nhiều.
Sau đó, điện thoại trong túi Tiểu Quân báo rung. Mở ra thấy số nhà gọi đến, cô đứng dậy ra ngoài nghe. Cô vừa đứng lên thì liền cảm thấy không ổn. đầu óc quay cuồng nhưng trong lòng vẫn tỉnh táo, lo mình mất tự chủ, cô quay người một cách cẩn thận, vừa đi vừa nhìn mũi chân.
Là mẹ cô gọi điện đến, thấy giọng con gái là lạ, bà chỉ hỏi:
-Tiểu Quân! Con đang ở đâu?
Tiểu Quân bàng hoàng. Cô nhớ lại sáng sớm hôm đến đây, cô đã gọi điện cho bố mẹ. Lúc đó, bố mẹ cô còn bảo cô cứ vui chơi cho thoải mái, sao mới hai ngày đã quên rồi chứ?
-Con ở Tây Sơn. Mẹ, bố mẹ về nhà rồi ạ?
-Vừa về. – Bà Hà trả lời ngắn gọn rồi lại nói. – Có người ở dưới nàh chúng ta đợi con lâu lắm rồi. Con có biết không hả?
Cô không biết. Cô cũng không thể hiểu sao lại có người đợi cô? Ai đợi cô vậy? còn có ai đợi cô chứ?
Mẹ cô tiếp tục nói ở đầu dây bên kia. Bà nói là chiếc BMW mà bà đã từng nhìn thấy và lại hỏi cô rốt cuộc chuyện là thế nào? Cô ú ớ vài tiếng rồi cuối cùng nói:
-Mẹ, người đó và con chẳng có gì hết. Mẹ bảo anh ta đi đi.
Sau khi gác điện thoại, lại có cuộc gọi đến. Lần này là số điện thoại của Chí Hào. Thực ra, trước đây Tiểu Quân đã xóa số của anh đi rồi nhưng những con số này đã khắc sâu vào tâm trí nên cô không thể nào quên được nó. Màn hình điện thoại sáng lên khiến cô có cảm giác những con số đó có thể tấn công mình bất cứ lúc nào.
Không muốn biết thêm tin tức gì liên quan đến Chí Hào nữa, Tiểu Quân liền tắt nguồn điện thoại. Vì cô ấn quá mạnh nên móng tay đã bị gãy, đau đớn vô cùng.
Điện thoại im lặng, Tiểu Quân cũng vậy. Cô lặng lẽ đứng im tại chỗ rất lâu rồi đi một cách vu vơ mà không biết sau ngôi nhà đó là một bãi đất trống. Trên con đường đá, bóng cây lưa thưa, không xa đây chính là Thái Hồ. Ánh trăng rất đẹp! Nó chiếu sáng trên mặt hồ. Đêm mát lạnh mà cô cảm thấy lồng ngực mình nóng phừng phừng, cảnh vật trước mắt mờ đi, trong đầu chỉ còn một khái niệm. Say thật rồi. Cô không còn nhớ rõ cả đường về nữa.
Làm sao để quay về đây? Con đường ba năm qua chẳng được bước lấy một bước trên đường bằng. Toàn là khúc khuỷu bùn đất, lòng vòng quanh co. Mỗi lần ngoái đầu lại thì đều cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Vai cô bỗng nằng nặng. Cô quay đầu lại nhìn thì đó là Khởi Trung, anh đứng ngay phía sau cô. Cô muốn nói nhưng mở miệng ra mà không thể thốt lên lời. Anh cũng không nói gì mà chỉ đưa cho cô một thứ. Theo phản xạ, cô chìa tay ra nhận nó. Đó là chiếc khăn tay mềm mại.
Tại sao anh lại đưa khăn tay cho cô chứ? Cô cảm thấy rất lạ nên ngẩng mặt lên nhìn. Một cơn gió thổi qua khiến cả khuôn mặt đều lành lạnh. Cô sờ tay lên mặt thì nó đã ướt đẫm rồi.
Anh vẫn đang nhìn cô. Cô và anh đứng đối diện với nhau như vậy. Thực ra, trong lòng cô rất buồn, buồn đến mức không nhúc nhích nổi nhưng lại không thể kìm nén nước mắt cứ thế trào ra. Thật là xấu hổ! Cô muốn đẩy anh ra, không muốn để anh trông thấy bộ dạng này của mình, nhưng trước mắt bỗng chỉ toàn là màu đen. Anh ôm lấy cô một cách vụng về, không nói gì mà chỉ vỗ nhẹ lên lưng cô giống như an ủi một đứa trẻ.
Cô cảm thấy tất cả những điều này thật buồn cười! Tại sao cô lại cần anh an ủi chứ? Anh lấy tư cách gì mà an ủi cô như vậy? nhưng bên tai chỉ vẳng lại tiếng khóc của chính mình. Ban đầu là thút thít, sau đó là nức nở. Anh càng lúc càng không biết phải làm gì nhưng lại sợ cô ngã nên chỉ biết ôm lấy cô. Cuối cùng, cô kiệt sức vì khóc nên ngồi xuống mép phiến đá và mở miệng cầu xin:
-Tôi vẫn muốn uống rượu, rượu mơ ấy.
Phiến đá rất lớn, có bề mặt bằng phẳng. Ánh trăng phản chiếu ánh sáng trắng. Anh cũng ngồi xuống từ tốn trả lời cô một cách dịu dàng ấm áp:
-Uống hết rồi. Nếu muốn thì cô vẫn có thể làm lại mà.
Cô nghiêng đầu nhìn anh, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay đó. Nước mắt nước mũi hòa làm một. Vừa khóc xong, nên mắt mũi cô đều đỏ lên. Khóe mắt vẫn còn ướt. Anh không kìm nổi nên đưa tay lên vuốt tóc cô mà không biết nên nói gì, chỉ lặp lại:
-Có thể làm lại mà. Đừng khóc nữa.
Cô muốn nói là mình không say, cũng không phải tại thứ rượu đó nhưng cổ họng cứ mắc nghẹn không thốt nên lời. Trước mặt chỉ có anh đang nhìn vào mắt cô một cách chăm chú, nhẫn nại làm cho cô có ảo giác, ảo giác rằng anh có thể nhìn cô như vậy mãi mãi, mãi mãi.
Có gì mãi mãi chứ? Hoang đường. Nhưng trái tim cô bỗng có một khao khát, kháo khát ánh mắt của anh, khát khao hơi ấm anh dành cho cô, tuy đó không phải là những thứ cô thực sự muốn.
Cô chỉ muốn anh đem đến cho cô một chút sức mạnh và hơi ấm. Rõ ràn