XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.

g biết rằng làm như vậy thật đáng xấu hổ nhưng cô đang cô đơn, yếu đuối, bối rối, mất niềm tin vào bản thân, muốn có người ôm ấp và không muốn gặp ác mộng nữa.
Cô bắt đầu thấy sợ, sợ mình bị chìm vào trong ký ức, mãi mãi không thể nào thoát ra được giống như một người chết đuối sợ hãi, hoảng loạn và theo phản xạ muốn bám vào bất cứ ai xuất hiện trước mặt.
Cô cứ thế nhìn anh rất lâu, nhìn đến lúc trước mắt mờ đi. Ấn tượng cuối cùng chỉ là ánh trăng, hồ nước bạc sáng chói đến nỗi cô không thể mở mắt ra được và cô chìm sâu vào bóng đêm.
Cơ thể rất ấm áp! Anh lại vòng tay ôm lấy cô lần nữa.






KHÔNG THỂ LỰA CHỌN
Chí Hào không liên lạc lại với Tiểu Quân, cô cũng không liên lạc với anh nữa. Thời gian cứ thế trôi đi, cô dần dần cảm thấy cuộc đời mình đã lật sang một trang mới. Như vậy là tốt nhất. Cô không thể làm gì để vội vã tìm cái chết, càng hy vọng người khác cũng đừng làm vậy với cô.
Sau này, mỗi lần nhắc đến chuyến đi Tây Sơn thì Mỹ Mỹ đều cảm thấy vô cùng thích thú, tự cho là mình đã lập chiến tích phi phàm và ấn tay lên ngực cảm động nói:
-Tiểu Quân! Cậu nói xem, tớ có phải là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời cậu không? Nếu không phải là tớ liệu cậu và Khởi Trung có thể nhanh chóng đến với nhau như vậy không?
Mỗi lần như vậy, Tiểu Quân không biết trả lời thế nào mà chỉ mỉm cười nhưng lại không biết mình cười điều gì.
-Em đúng. Dù sao em vẫn đúng. – Giọng điệu cô cũng chẳng có gì quá đáng mà chỉ là buột miệng ra thôi.
Nhưng anh nghe xong luôn dừng lại một lát, sau đó không tiếp tục phản kháng nữa mà chỉ nhìn cô cười rồi nói:
-Được rồi. Em đúng. – Giọng anh vẫn nhận nại và vui vẻ hệt như lúc cô nghe thấy lần đầu tiên ở trên đường núi đó.
Ban đầu cô có chút không yên tâm nhưng rồi cũng thay đổi. Cô còn đi hỏi Mỹ Mỹ, cô ấy đập bàn cười:
-Tiểu Quân ơi là Tiểu Quân, cậu đã uổng phí khuôn mặt xinh đẹp này, uổng phí hai cuộc tình. Đàn ông nên nhường nhịn phụ nữ. Cậu không hiểu điều đó sao? Cậu phải quay về với thế giới bình thường, quay về nhân gian thôi.
Sau này, khi đã quen ở bên Khởi Trung, Tiểu Quân thấy như vậy cũng chẳng có gì là không tốt. Có người ở bên mình còn tốt hơn là phải cô đơn một mình. Cô đã hai mươi sáu tuổi rồi, cũng cảm mình có chút bất lực với mọi người và những việc xung quanh. Người bạn trai trước không còn xuất hiện trước mặt cô nữa nhưng thi thoảng lại xuất hiện trong giấc mơ của cô. Mẹ cô hoàn toàn thất vọng về cô. Bà bắt đầu ra sức chạy đôn chạy đáo nhờ bạn bè, người thân giới thiệu cho cô một người đàn ông có điều kiện tốt. Công việc bận rộn mệt mỏi mãi không thấy hồi kết thúc. Tóm lại, Tiểu Quân cần có Khởi Trung, cô cần anh để chứng minh rằng cô vẫn còn khả năng tự chủ, để cô có thể thở phảo sau những rạn nứt, để cô biết rằng, dù thế nào vẫn luôn có một người tình nguyện đến an ủi cô vô điều kiện. Chỉ là an ủi mà thôi. Cô không cần nhiều hơn thế.
Cuối tuần, Tiểu Quân và Khởi Trung cùng đi ăn cơm. Anh đưa cô đến phố Kim Kiều, khu phố cực kỳ yên tĩnh. Buổi trưa thứ Bảy chẳng có ai đi lại trên phố. Dọc hai bên phố đều là các nhà hàng đồ ăn Tây. Còn có cả một nhà hàng tường kính được xây bên mép nước. Cô hiếm khi có cơ hội đến đây nên thoạt trông thấy là đã thích rồi.
Ở đây phục vụ đồ ăn Tây Ban Nha. Quyển thực đơn bằng da to bự. Trong nhà hàng không có nhiều người Trung Quốc lắm. Cô cầm quyển thực đơn che mắt lén hỏi anh, chỉ để lộ ra đôi mắt:
-Món nào ngon thế anh?
Anh cúi đầu thì thẩm trả lời cô:
-Anh cùng không biết nữa. EM chọn đi.
Cô lấy làm lạ, quên cả che mặt trực tiếp hỏi anh:
-Anh chưa đến đây bao giờ sao?
Anh gật đầu.
-Vậy bình thường anh hay đi ăn cơm ở đâu?
-Công ty. – Anh thản nhiên trả lời.
-Một ngày ba bữa sao? – Tiểu Quân toát mồ hôi.
-Gần như vậy.
-Thế còn ngày nghỉ thì sao?
-Anh tự nấu.
-Không thể nào. – Một người đàn ông độc thân tự nấu ăn ư? Tiểu Quân tuyệt đối không tin.
Anh đặt quyển thực đơn xuống nhìn cô:
-Em không tin ư? Chúng ta đánh cược nhé.
Sau bữa trưa, Tiểu Quân và Khởi Trung đi thẳng ra siêu thị mua thức ăn rồi đi về căn hộ chung cư của anh. Hai người mới quen nhau chưa lâu. Họ mới chỉ chính thức hẹn hò nhau được có mấy tuần. Cô không ngờ mình lại cùng anh về nhà như vậy. Cô cũng cảm thấy rất tự nhiên.
Có thể là KHởi Trung đã tạo cho cô cảm giác an toàn. Một người đàn ông có thể tạo cho người con gái của mình một cảm giác an toàn như vậy thì không biết là nên hạnh phúc hay nên đau buồn đây?
Nhà của Khởi Trung khá rộng lại ở trên tầng cao. Khu Kim Kiều không quá hỗn tạp, đều là người Trung Quốc ở. Anh mua căn hộ trên tầng sáu, mỗi cầu thang dành cho hai hộ. Khi lên nhà, Tiểu Quân còn hỏi anh:
-Nhà ở đây đắt lắm hả anh?
Anh lắc đầu. Khi anh nói giá nhà khiến cho cô vô cùng ngạc nhiên. Tiểu Quân hít một hơi rồi nói:
-Rẻ thế ư? Anh tiết kiệm được à?
Anh cười:
-May mà mua được lúc giá rẻ. Có điều lúc đó ở đây còn hoang vắng lắm. Ra đường chẳng có ai đâu. Cả tuần nhìn thấ