Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.
ch xuống thì quay lại nhìn bố cô như muốn hỏi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Ông Hà lắc đầu rồi lại xua tay ý rằng mình cũng không rõ nữa.
Mẹ gác điện thoại bước tới hỏi cô với tâm trạng khá vui:
-Tiểu Quân, con về muộn thế? Con ăn cơm chưa?
Tiểu Quân gật đầu:
-Con ăn rồi. Mẹ, mẹ vừa nói chuyện với ai thế?
-Dì Lan, dì họ của con. – Mẹ cô tươi cười.
-Dì Lan ư? Chẳng phải dì ấy đang ở bên Mỹ ạ? – Tiểu Quân lấy làm lạ, hầu hết họ hàng bên họ ngoại đều ở nước ngoài. Mẹ cô lại là con gái duy nhất của ông ngoại nên các ngày lễ tết đều có mỗi một mình, chỉ có thể đến thăm họ hàng nội.
-Về rồi. Dì ấy muốn mua một căn hộ ở Thượng Hải. Dì ấy vừa gọi điện cho mẹ và còn hỏi con nữa. Dì ấy nói lâu lắm rồi không được gặp con nên muốn mời chúng ta cùng đi ăn cơm.
-Vậy dì ấy muốn lấy ảnh của con làm gì?
Mẹ cô cười xuề xòa:
-Không có gì. Dì ấy chỉ muốn xem con thế nào thôi. Hồi nhỏ, dì ấy còn tặng quà cho con nữa. Con còn nhớ dì ấy không?
Tiểu Quân gật đầu. Gia cảnh nhà dì họ này khá sung túc. Dì ấy đã kết hôn hai lần và cũng ly hôn hai lần nhưng chưa có con cái gì. Trước đây, dì ấy chỉ đến Thượng Hải có một lần. Hồi đó, cô còn rất nhỏ, cả gia đình đã đến đường Nam Kinh ăn cơm. Dì ấy có tặng cô một hộp bút màu, trên đó có in hình chuột Mickey và vịt Donald. Năm đó, loại hộp bút màu này rất hiếm nên cô không nỡ dùng nó. Sau này, khi mang đến trường, bạn cùng lớp làm mất một chiếc mà cô khóc như chết đi sống lại. Hồi ức cay đắng như vậy thì đương nhiên là cô có ấn tượng rất sâu sắc rồi.
-Khi nào đi ăn cơm ạ?
-Trưa mai. Con không được đi làm thêm đâu đấy. Hãy ăn mặc cho xinh đẹp một chút.
-Con biết rồi. – Bị gián đoạn bởi cuộc nói chuyện với mẹ nên tạm thời Tiểu Quân tạm quên đi vấn đề liên quan đến Khởi Trung lúc trước và buột miệng đáp lời rồi đi tắm rửa.
Sau khi tắm xong, Tiểu Quân nhận được điện thoại của nhóm dự án của công ty Khởi Hoa. Họ phải làm thêm cả tối thứ bảy. Họ vừa xin lỗi vừa hỏi cô mấy câu. Nghe xong mà cô không tài nào chợp mắt được nữa. Cô phải sửa lại một phần nội dung trong bản kế hoạch của mình. Khi đi ngủ thì trời cũng gần sáng. Không ngờ sáng hôm sau, mẹ lại vào phòng gọi cô dậy. Bà kéo rèm cửa sổ lên, không cho cô thêm chút thời gian nào.
Nắng sớm tháng sáu chói cả mắt. Tiểu Quân nằm trên giường, hai tay che mắt than vãn:
-Mẹ, mẹ làm gì vậy?
-Dậy đi. Hôm nay, chúng ta sẽ đi ăn với dì con. Mới một đêm mà con đã quên rồi sao? – Mẹ cô có vẻ sốt ruột.
Tiểu Quân nhìn chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường, kêu lên thảm thiết:
-Tám giờ ư? Mẹ, dì ấy có khi vẫn còn đang ngủ như ở bên Mỹ ấy chứ? Việc gì chúng ta phải dậy sớm như vậy?
-Ăn cơm trưa. Con định mười hai giờ mới dậy và một giờ ra khỏi cửa sao? Mau dậy đi. Chuẩn bị, chuẩn bị thôi. – Mẹ bước một bước là đến bên giường kéo chiếc chăn mỏng ra khỏi người cô khiến cho Tiểu Quân phải thét lên.
Sáng nay, dưới ánh mắt xét nét của mẹ, Tiểu Quân đã phải thay đi thay lại mấy bộ quần áo liền. Thay nhiều đến mức cô phát chán và luôn miệng oán thán:
-Mẹ, chúng ta chỉ là đi ăn cơm thôi mà. Có phải là đi gặp Từ Hi Thái Hậu đâu mà cầu kỳ thế ạ?
Bà Hà cầm chiếc quần bò trên giường rồi nói:
-Con lớn như vậy rồi mà ăn mặc chẳng ra sao cả. Con mặc quần bò đi gặp người lớn, muốn làm cho hai ông bà già này mất mặt sao?
-Không phải con đã thay rồi sao? – Căn phòng hướng Tây nên điều hòa cũng chẳng ích gì. Tiểu Quân nóng toát mồ hôi.
-Con tìm bộ màu sắc một chút. Ngày nghỉ mà con ăn mặc như đi làm vậy à? Con không thể trang điểm một chút được sao? – Bà Hà nhìn bộ đồ đen trắng mà con gái đang mặc than thở.
-Sao lại không được ạ? Bình thường con vẫn mặc thế này đi làm mà.
Không buồn nói nhiều với con gái, bà Hà tự đến tủ quần áo của cô tìm. Cuối cùng, bà cũng tìm được trong chiếc túi xám một chiếc váy liền màu vàng nhạt. Bà hài lòng quay lại nói:
-Bộ này. Được rồi. Con mặc bộ này.
Bộ váy được giơ ra trước mặt, Tiểu Quân bỗng thấy buồn. Đây là chiếc váy Chí Hào tặng cô. Sau khi chia tay, cô đã để tất cả những thứ anh tặng ở lại căn hộ chung cư bên bờ sông đó, không đem theo thứ gì. Cô chỉ giữ lại duy nhất chiếc váy này bên mình.
Cô không thích màu vàng nên cũng chỉ mới mặc nó có một lần. Hồi trước, cách đây rất lâu, tối hôm đó, họ đi tản bộ bên bờ sông, Chí Hào đã hôn cô. Đó là lần đầu tiên anh nói với cô là anh yêu em. Chiếc váy lụa bay lên, trượt trên làn da cô giống như nước vậy.
Từ đó về sau, cô không hề mặc lại bộ váy này nữa. Sau khi giặt sạch, cô đã cất nó vào trong túi và để trong góc tủ. Sau này, bản thân cô cũng đã quên mất là nó vẫn còn ở trong góc tủ. Hôm nay, bỗng nhiên lại nhìn thấy nó, cô cảm thấy cực kỳ lạ lẫm.
Bà Hà vẫn giục cô:
-Mau lên. Con mặc bộ váy này vào rồi đi gội đầu với mẹ. Mẹ phải đi sấy lại tóc. Con cũng đi đi.
Cô lắc đầu, ấn nó vào tay mẹ cô. Giọng kiên quyết:
-Mẹ, con không mặc bộ váy này đâu. Con mặc bộ nào cũng được nhưng bộ này thì không.
Sáng hôm đó, suýt nữa thì hai mẹ con nhà bà Hà cãi nhau vì bộ váy liến đó. Sự thật đã chứng minh, hai