Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

. Cô mở miệng ấm ức:
-Anh thì biết gì chứ? Mẹ sắp ép em chết đây này.
-Ép em ư? Sao mẹ lại ép em? – Anh cho đu đủ và sữa vào trong máy xay, cho thêm mấy viên đường vào rồi đậy nắp lại hỏi:
-Ép em lấy một người giàu có… - Cô cúi đầu ấp úng một câu, lời nói như mắc trong cổ họng. Anh đang bật máy xay, tiếng quá ồn nên không nghe thấy gì.
Tiểu Quân không trả lời, Khởi Trung cũng không hỏi thêm nữa. Anh chỉ rót sinh tố đã xay ra cốc và đưa cho cô. Khi đón cốc sinh tố, Tiểu Quân nhìn máy xay trống không liền hỏi:
-Chỉ có một cốc thôi ư?
-Anh uống nước. – Anh nâng chiếc cốc khác lên.
Thực ra là đu đủ quá ít nên không đủ làm hai cốc. Nhưng không sao, nếu cô không đến thì anh cũng chẳng muốn làm món đồ uống phiền phức đó.
ở nhà tự làm sinh tố đu đủ sữa, lại còn ngon không kém gì ngoài cửa hàng, hương thơm ngọt ngào. Tiểu Quân uống một hớp rồi xúc động:
-Khởi Trung nếu anh là con gái thì chắc chắn sẽ rất nhiều người muốn lấy anh.
Nghe xong, anh cười nhún vai nói:
-Em đang khen anh hả?
-Em không đùa đâu. Anh biết bây giờ có bao nhiêu cô gái phải buồn bã vì chuyện lấy chồng không? – Tiểu Quân nghiêm mặt.
Anh cười:
-Sao lại thế? Bây giờ đang mất cân bằng giới tính, nữ ít nam nhiều, làm gì có chuyện không lấy được chồng chứ?
-Anh không thấy có bao nhiêu cô gái ế chồng sao? – Cô thở dài.
-Đó là bởi vì yêu cầu của họ quá cao. Không phải không ai muốn lấy mà chỉ là họ không chịu lấy. Đàn ông ế vợ cũng nhiều lắm! Đàn ông ế chỉ có một lý do. Đó là họ không tìm được người con gái đồng ý lấy họ. Em nói xem ai gặp khó khăn hơn ai?
Tiểu Quân cười khổ sở:
-Đàn ông thì có khó khăn gì chứ? Tuổi trẻ của các anh dài, càng già càng chín chắn. Đâu như con gái chúng em, tuổi càng cao thì càng mất giá.
Cô rất ít khi nói bằng giọng điệu như vậy. Anh nghe mà chau mày. Chợt thấy đùi ấm ấm. Cúi đầu xuống thì đã thấy cô nằm xuống, buông tay nhắm mắt lại, gối đầu lên đùi anh nằm im.
Cô chóng mặt. Cuối cùng ngụm rượu trắng lúc nãy đã có tác dụng. Người cô mềm nhũn ra và chỉ muốn tìm một chỗ nằm thoải mái nhất cho mình. Bên cạnh cô chỉ có anh, cô cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mà dựa luôn vào anh.
Anh dừng lại một lát rồi mới nói, giọng nhẹ nhàng hỏi cô:
-Tiểu Quân, em ngủ rồi à?
-Làm gì có chuyện đó? Em mệt quá! Anh ngồi yên nhé. – Cô mở miệng nói trong khi mắt vẫn nhắm chặt.
Anh không nói nữa. Mãi sau, anh mới giơ tay ra làm việc mà anh luôn muốn làm. Luồn tay qua những lọn tóc của cô, từ từ thật chậm.
Anh mới tắm xong, trên người vẫn còn mùi sữa tắm, ngón tay mềm mại, thật dễ chịu. Bỗng nhiên, cô thấy cay mũi, xoay người rúc vào lòng anh. Cô giơ tay ra ôm lấy eo anh.
-Tiểu Quân!
Cô không đáp lại. Anh yên lặng một lát, mở miệng nói giọng dịu dàng:
-Tiểu Quân! Tuy anh luôn là người đàn ông chân chính, chưa từng lợi dụng người khác. Nhưng em cứ thế này thì anh không dám đảm bảo là anh sẽ không biến thành cầm thú đâu.
Cô vẫn rúc đầu vào lòng anh. Mãi sau, cô mới trả lời, giọng mơ màng giống như từ xa vọng lại.
Cô nói:
-Cầm thú ư? Em đang đợi này.






KHÔNG YÊU
Mối quan hệ giữa Tiểu Quân và Khởi Trung có bước nhảy vọt.
Nhưng cô không định nói cho mẹ mình biết điều này. Nói cũng chẳng ích gì bởi vì lúc này mẹ cô chỉ chú ý đến một điều. Đó là làm thế nào để con gái mình lấy được một người chồng giàu có. Rõ ràng Khởi Trung còn xa mới đạt tới tiêu chuẩn của bà.
Tiểu Quân không hề cảm thấy minhg yêu Khởi Trung nhưng cô thích ở bên anh. Cảm giác này vốn không mãnh liệt lắm nhưng khi so sanh với Lý Tuấn Khanh thì cuối cùng cô thừa nhận rằng, chuyện một đôi nam nữ có thể ở bên nhau không liên quan lắm đến chuyện họ có yêu nhau hay không nhưng điều quan trọng là liệu họ có thể cùng chấp nhận không?
Là cả hai bên chứ không phải là đơn phương hài lòng vô điều kiện.
-Ông thì biết gì chứ? Ngốc mới tốt. Con gái chúng ta đã đủ ngốc lắm rồi. Tìm một người tinh nhanh để anh ta nuốt chửng con gái mình sao?
-Con có ngốc đâu chứ? – Tiểu Quân tức giận, cuối cùng cô buông một câu. – Dù sao con cũng không muốn đi chơi với anh ta. Nếu muốn đi thì mẹ tự đi đi.
Bà Hà nổi giận đập tay đánh “rầm” một cái xuống mặt bàn:
-Con dám?
Thấy gia đình lại sắp xảy ra đại chiến, dù ông Hà có theo chủ nghĩa lạc quan cũng không nén nổi lòng mình đứng sang một bên thở dài. Tiểu Quân thấy vậy mà không nhẫn tâm, cô phải nghĩ cách giải quyết chuyện này nhưng không thể cứng nhắc với mẹ được. Cuối cùng, cô đành cắn răng gật đầu:
-Được rồi. Con sẽ đi chơi với anh ta một lần nữa.
Đề chấm dứt nhanh, hôm sau Tiểu Quân hẹn Lý Tuấn Khanh đi ăn trưa. Đến giờ dùng bữa trưa, Lý Tuấn Khanh đến đón cô, họ lại đi ra bến Thượng Hải.
Cô vừa nghe nơi đến mà giật mình:
-Sao lại phải đi xa thế chứ? Buổi chiều tôi còn phải đi làm.
-Là cô Lan đặt nhà hàng đấy. Tất cả đã chuẩn bị xong rồi. Chúng ta đến là họ dọn thức ăn lên thôi. – Anh ta giải thích.
Anh chàng này chẳng tự làm chuyện gì bao giờ sao? Tiểu Quân thở


Snack's 1967