Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
ất cứ ai. Đối với một số người thì không phải tất cả những gì thuộc về quá khứ đều đáng để người ta nhớ tới.
Buổi chiều, sau khi nói chuyện và kế hoạch đầu tư vào thành phố thứ hai đó, Quan Lệ lại nói chuyện với anh về những ngày xưa nhưng câu chuyện của cô ta rất nhanh chóng kết thúc bởi một cái tên không nên nhắc đến. Thực ra, anh không quan tâm nhưng cô vẫn cảm thấy có chút áy náy. Hình như cô ta đã mở cánh cửa lớn không nên mở ra.
Người cô nói đến là vợ anh, Phương Tĩnh Y.
Đã lâu lắm rồi anh không gặp lại vợ mình. Nếu không phải do Quan Lệ nhắc tới thì hầu như anh sắp quên mất người này còn tồn tại trên thế gian. Nguyên nhân chủ yếu là vì hai năm nay, không có dịp nào bắt buộc anh và cô ấy cùng xuất hiện. Vì vậy đã giảm bớt rất nhiều phiền phức.
Lần cuối cùng anh gặp cô ấy là ở cửa khách sạn. Xe của anh và xe của cô ấy cùng đến nơi một lúc. Khi người lái xe mở cửa ra, cô ấy gật đầu chào anh. Cô ấy có chiếc cằm thật hoàn mỹ. Khuôn mặt đó vẫn trắng mịn như trứng gà bóc, không có đến một vết nhăn khiến anh không thể không nghi ngờ rằng liệu mình có đến nhầm không gian và thời gian không.
Nhưng dù sao, anh và Phương Tĩnh Y tiếp xúc không nhiều. nếu tình từ ngày mới quen nhau đến giờ, người phụ nữ này đã tồn tại trong cuộc sống của anh được hơn chục năm rồi. Cô ấy chẳng qua là sự lựa chọn hiển nhiên của anh và chưa từng trải qua sự theo đuổi nồng nhiệt. Đồng thời, anh cũng là sự lựa chọn hiển nhiên của cô ấy. Chẳng ai nghi ngờ gì về tính chân thực của cuộc hôn nhân này.
Bố mẹ của Phương Tĩnh Y và gia đình anh có vô số mối làm ăn. Chuyện làm ăn của hai nhà giống như một tấm lưới lớn căng kín bầu trời. Trong tất cả những mối quan hệ lợi ích có thể thấy và không thể thấy này thì mối quan hệ ổn định nhất chính là sợi dây liên kết giữa anh và cô ấy.
Sau khi kết hôn, Phương Tĩnh Y có nói với anh rằng:
-Nếu không được sự đồng ý của tôi thì xin anh đừng tự ý bước vào phòng của tôi. Cảm ơn anh. – Với giọng cực kỳ khách sáo giống như anh chỉ là một người xa lạ trong ngôi nhà này. Nhưng dù sao anh cũng không để ý những lời cô ấy nói. Anh tôn trọng phụ nữ và cũng tôn trọng cả sự lựa chọn của cô.
Khi đó anh mới hơn hai mươi tuổi. trong lòng anh luôn có một tham vọng lớn. Sau khi kết hôn, anh có đủ tư cách để tham gia vào tất cả các cuộc họp của hội đồng quản trị. Đối với anh, điều này đã là đủ rồi. Nếu cô ấy thích thì anh có thể nhường không gian rộng lớn này cho cô ấy để cô ấy cảm thấy vui vẻ.
Cứ như vậy, sau khi kết hôn, Phương Tĩnh Y vẫn tiếp tục duy trì cuộc sống trong trắng rất lâu. Đỗ Khải Văn không hề cảm thấy tò mò chút nào. Ban đầu anh cho rằng cô ấy có chuyện khác muốn làm nhưng cô ấy vẫn thật sự tĩnh tại trong ngôi nhà lớn và không ra khỏi cửa lấy một bước. Sau này, anh bắt đầu cảm thấy nghi ngờ, chẳng lẽ mình đã cưới một đức mẹ đồng trinh về nhà. Nhưng sau đó không lâu, anh phát hiện ra tất cả những điều này đều có nguyên nhân của nó.
Con người làm bất cứ chuyện gì cũng đều có nguyên nhân của nó. Phương Tĩnh Y không hề có tật xấu gì, chỉ là cô ấy ghét anh thôi.
Cô dùng ánh mắt căm ghét lạ thường với tất cả những người đàn ông. Nói cách khác, cô không chỉ ghét anh mà còn ghét bất kỳ động vật mang tính đực nào trên thế giới này.
Anh đã phát hiện ra điều này khi vừa hoàn thành dự án hợp tác với một công ty. Công việc có thể tiến triển một cách thuận lợi như vậy là nhờ sự hỗ trợ của hai gia đình trong hội đồng quản trị. Có những người nước ngoài đã nói rằng hai gia đình họ hỗ trợ nhau vi phạm quy định của hội đồng quản trị nhưng bố anh chỉ ngồi ở bàn họp cười với ông Phương nói một câu:
-Xem ra quy định cũng phải sửa đổi rồi.
Đây là lần đầu tiên anh thấy sức mạnh vô biên của sự đoàn kết giữa hai nhà. Anh bất giác cảm thấy chặng đường mình phải đi còn rất dài. Khi về đến căn nhà đó tìm Phương Tĩnh Y nói chuyện, anh chưa bao giờ cảm thấy bình tĩnh, thành khẩn và thậm chí còn luôn giữ nụ cười trên môi như vậy.
Anh nói:
-thực ra, em không muốn lấy tôi, đúng không?
Cô ấy không hề biện hộ cho bản thân mà chỉ bình tĩnh nói:
-Thực ra, tôi không muốn lấy bất cứ ai.
Hôm đó, Phương Tĩnh Y mặc một bộ váy liền dài màu xanh ngọc. Cô ấy ngồi trên chiếc ghế sô pha dài màu trắng như tuyết, giống như làn khói mỏng.Anh nhìn mà cảm thấy đồng cảm. Anh chỉ cảm thấy cô cũng có rất nhiều nỗi khổ.
-Bố mẹ em có biết không? – Không muốn lãng phí thời gian, anh đi thẳng vào vấn đề.
Cô ấy lắc đầu:
-Đáng tiếc tôi là con gái duy nhất của họ. tôi sợ họ không chịu nổi cú sốc quá lớn này.
-Họ không hề nghi ngờ gì sao?
-Từ nhỏ, tôi đã đi học ở trường nữ sinh nên họ đều cảm thấy tôi rất ngoan.
-Em có muốn li hôn không?
-Không cần. Tôi không để ý chuyện đó. Còn anh thì sao? – Cô ấy hỏi lại anh.
Đỗ Khải Văn suy nghĩ một lát trước khi trả lời:
-nếu em vẫn là một người vợ biết giữ im lặng thì tôi nghĩ, tôi không quá để ý chuyện đó đâu.
Dường như cô ấy thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nói với giọng hiền hòa:
-Lần đầu tiên gặp anh, tôi đã biết anh không để ý chuyện