Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.
ợc sâu hơn, trong mơ mơ màng màng hai cái đùi trắng noãn tự động gác lên bụng Sở Mạnh, mà trên người cô giờ phút này ngoại trừ chiếc áo sơ mi của anh ra, không còn dư thừa một mảnh vải nào, điều này làm cho dục vọng của Sở Mạnh thật vất vả mới có thể đè nén xuống lại cháy bừng lên.
Ngưng Lộ đang ngủ say không biết người đàn ông bên cạnh bởi vì dục vọng khó nhịn mà thức đến trời sáng. Thật là một đêm dày vò!
Không Được Gọi Tôi Sở Đại Ca
Mệt quá, đầu thật là đau, thân thể mềm nhũn! Khi Ngưng Lộ tỉnh lại còn chưa mở mắt ra, đầu óc tự động truyền tới cảm giác mệt mỏi.
Đây là đâu? Thật vất vả mới mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, rèm cửa sổ che tốt ánh nắng làm cho trong phòng mờ mờ tối chỉ còn lại một chiếc đèn ngủ ở đầu giường chiếu rọi ra ánh sáng yếu ớt, bày trí đơn giản mà lạnh lẽo xem ra hẳn là nơi ở của đàn ông. Đàn ông? Đầu óc Ngưng Lộ chợt tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn trên người chỉ có một chiếc áo sơ mi đàn ông rộng dài che tới đầu gối.
Ngày hôm qua. . . . . . Ngưng Lộ nhớ lại ngày hôm qua, cô đi Sở Thành tìm Sở Mạnh muốn anh ta bỏ qua cho công ty của ba, nhưng anh ta lại thiếu chút nữa cưỡng bức cô; nhớ tới Sở Khương dịu dàng ôm cô nói với cô tất cả còn có anh; nhớ tới đêm đen như mực cô bất chấp mưa to gió lớn chạy đến nhà họ Sở lại nghe được ba mẹ Sở không đồng ý cho Sở Khương giúp ba; nhớ tới trong mưa to có một người đàn ông ôm lấy cô sắp té xỉu, mà cô thì đáp ứng với người đàn ông đó sẽ làm người phụ nữ của anh ta . . . . .
Vậy đây hẳn là chỗ ở của anh ta? Cô nhìn qua chiếc gối ở bên cạnh có dấu vết lõm xuống, rõ ràng chứng minh đã từng có người ngủ, cô đã không còn là một thiếu nữ đơn thuần vô tội nữa, không còn là người con gái dịu dàng như nước trong mắt Sở Khương nữa. Tim Ngưng Lộ đau đớn giống như có hàng ngàn mũi kim đâm vào, vẫn phải tới bước này sao? Sở Khương, người con trai dịu dàng như ngọc đã cùng cô trải qua những năm tháng tuổi trẻ làm sao có thể từ bỏ đây? Nước mắt như vô ý thức chảy ướt mặt.
“Đây là thái độ nên có của cô khi nhờ vả người khác sao?” Sở Mạnh vẫn không đứng lên, ngược lại lại dùng sức đè cô. Ngưng Lộ không kịp kêu lên thành tiếng, anh đã hôn lên cái miệng nhỏ hồng hồng của cô. Đầu lưỡi ngang ngược muốn cạy đôi môi đang đóng chặt của cô ra, nhưng cô vẫn luôn ngậm chặt miệng không để cho anh được như ý. Mắt thấy tay Sở Mạnh từ bắp chân bóng nhẵn của cô vuốt ve lên trên gần đụng tới nơi nhạy cảm nhất, Ngưng Lộ rốt cuộc mở cái miệng nhỏ ra, mà anh tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, cái lưỡi đi vào miệng cô mút vừa đau vừa tê. Muốn đối phó một cô bé cái gì cũng không biết, anh có rất nhiều cách.
Bị thân thể nặng nề của anh đè, cô rất khó chịu, sắp thở không nổi. Cô không thể phản kháng cũng không dám, sợ anh đổi ý. Nụ hôn mạnh mẽ của anh không giống với cái hôn dịu dàng Sở Khương dành cho cô. Sở Khương, cái tên đó thoáng qua trong đầu cô, trong lòng lại đau xót.
Ngưng Lộ không biết trong lúc vô ý thức mình đã kêu lên.
Cho dù có nhiều ham muốn bao nhiêu nhưng khi nghe người phụ nữ dưới thân mình kêu tên người đàn ông khác thì không ai sẽ chịu được. Một giây trước đôi mắt Sở Mạnh chứa ngọn lửa dục vọng hừng hực thì bây giờ lại rất lạnh lẽo. Anh dùng sức đẩy cô ra đứng dậy, không hề nhìn tới người phụ nữ đã nửa thân trần nằm trên giường một cái.
"Mặc quần áo tử tế rồi đến thư phòng của tôi." Nói xong cũng không quay đầu lại rời đi.
"Sở. . . . . ." Ngưng Lộ muốn mở miệng, anh đã biến mất ở cửa ra vào.
Kéo lại quần áo trên người, Ngưng Lộ đứng dậy muốn tìm quần áo của mình, lại phát hiện quần áo vẫn còn trong máy giặt. Bảo cô phải mặc cái gì mới được đây? Ngưng Lộ chân trần đi đến bên tủ treo quần áo mở ra, bên trong đều là quần áo của anh, trừ áo sơ mi quần tây vẫn là áo sơ mi quần tây. Được rồi, cô miễn cưỡng mặc áo sơ mi của anh nhưng cũng không thể không mặc quần chứ? Nhưng chiều cao hai người chênh lệch thật sự quá lớn, quần của anh cô cố thể đem ra làm quần áo rồi.
Ngưng Lộ khổ não đứng bên tủ quần áo quên mất thời gian trôi qua. Cho đến khi một âm thanh lạnh đến không thể lạnh hơn lần nữa vang lên ở cửa ra vào: “Cô muốn mò tới lúc nào?”
Sở Mạnh ở thư phòng đợi nửa tiếng, người phụ nữ đó vẫn không đến. Bất mãn trong lòng lại chồng chất thêm càng nhiều, rốt cuộc không thể nhịn thêm nữa, quay về phòng. Anh muốn xem cô mặc quần áo sao lại lâu như vậy?
Chiếc quần Ngưng Lộ cầm trên tay theo tiếng mà rơi xuống, hai cái chân mảnh khảnh trắng noãn cứ như vậy mà lộ ra trước mặt Sở Mạnh. Mặc dù có chiếc áo sơ mi dài tới gối che khuất đi lại không ngăn được ánh mắt nóng rực của anh. Đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ.
"Tôi không tìm được quần thích hợp!" Giọng Ngưng Lộ gần như run rẩy.
Sau đó cửa bị đóng mạnh lại Ngưng Lộ mới dám ngẩng đầu, anh ta lại đi đâu rồi?
Một tiếng sau, Sở Mạnh mở cửa ném vào một túi quần áo lớn.
“Tôi hạn cho cô trong mười phút phải mặc xong đi ra ngoài.” Đó là một chiếc váy màu vàn