The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.

ôi muốn hôn lễ của chúng ta đơn giản một chút được chứ? Nếu như có thể, tốt nhất là đừng để cho ba mẹ tôi biết." Bây giờ không nói thì đợi tới bao giờ? Ngưng Lộ không nhận ra còn có cơ hội nào tốt hơn cho cô. 
"Cô có thể nói điều kiện nhưng có đồng ý hay không là ở tôi." Sở Mạnh tới trước mặt cô nửa ngồi, hai tay đặt lên bả vai mảnh khảnh của cô, Ngưng Lộ thậm chí có thể cảm giác được mỗi nhịp hô hấp của anh.
"Anh.... ...... ..." Ngưng Lộ nổi đóa, tên này làm sao vậy? Vậy chẳng thà đừng để cô nói? Cho cô một tia hy vọng rồi lại tự tay hủy diệt. Đang đùa với cô sao? Nhưng cô chẳng còn cách nào khác.
"Quan Ngưng Lộ, cô phải biết, bây giờ là tôi quyết định. Chuyện đi học sau khi kết hôn có thể thương lượng. Về phần sinh con, quyền quyết định cũng ở tôi không phải ở cô, tôi muốn cô sinh thì cô phải sinh, tôi không muốn cô sinh thì cô nghĩ cũng không cần nghĩ. Về phần hôn lễ, tôi là con trai trưởng nhà họ Sở cũng là người phụ trách Sở Thành, không thể lén lút kết hôn. Tôi muốn tất cả mọi người đều biết, cô là vợ của tôi! Cô cứ chờ làm cô dâu xinh đẹp của tôi là được."
Càng nghe sắc mặt Ngưng Lộ càng trắng, cô cũng biết, anh sẽ không cho cô được như ý nguyện. Vốn còn đang nghĩ người đàn ông như anh ta đối với một cô gái cái gì cũng không hiểu như cô sẽ không thật sự có tình cảm, chẳng qua là cảm thấy mới lạ mà thôi. Có lẽ sau khi kết hôn vài năm anh ta sẽ cảm thấy mệt mỏi, cô còn có cơ hội rời đi. Cô nhất định có cách làm cho anh ta chán cô, nhất định. Cô không cần đem cả cuộc đời của mình bán cho ác ma. Dù đã không còn duyên phận với Sở Khương, cô vẫn muốn rời khỏi anh ta, bắt đầu lại cuộc sống mới của cô.
Sở Mạnh nghiền ngẫm nhìn vẻ mặt của cô. Hừ! Muốn lén lút kết hôn, không muốn có con? Hay là muốn nối lại duyên phận với Sở Khương? Xuống địa ngục mà chờ đi! Dù chết anh không không cho cô được như ý nguyện, Quan Ngưng Lộ, đời này cô cũng đừng nghĩ thoát khỏi tôi. Tay trên vai cô dùng sức nắm chặt lại.
"Không cần, đau quá!" Ngưng Lộ cau mày.
"Nếu như không còn chuyện gì khác chúng ta phải lên đường. Không cần lộ ra bộ dạng bất mãn. Sở Mạnh tôi cưới không phải là một cô gái không biết cười, cười.... ...." Hai tay Sở Mạnh đặt hai bên gò má cô kéo, kéo tới khi cô cho là da mặt mình sắp rách ra. Dưới tình huống như thế, người phụ nữ nào còn có thể cười được.
Rốt cuộc, Ngưng Lộ nở một nụ cười miễn cưỡng cũng được cho là vui vẻ. 
Ác ma tạm thời buông tha cho khuôn mặt cô, xoay người đi thẳng ra ngoài. Ngưng Lộ lại không dám ngừng lại một phút, theo sát phía sau anh.



Tại Sao Là Tôi?
Ngưng Lộ lên xe nhìn gò má lạnh lùng của anh, muốn nói lại thôi. Sẽ phải cùng một người đàn ông xa lạ kết hôn, bảo cô sao lại không căng thẳng chứ? Nhưng vì sao nhất định phải là cô? Chẳng lẽ anh ta thích cô? Ngưng Lộ không tin. Mặc dù cô biết mình xinh đẹp (Ling:Ngưng Nhi tự tin ghê, xuống giùm cái đu dây điện coi chừng bị điện giựt đó), nhưng chỉ có xinh đẹp thôi thì sao? Người đàn ông xuất chúng nổi bật như anh ta quen biết bao nhiêu mỹ nữ xinh đẹp chứ? Như cô thì coi là cái gì? Sao lại buộc cô đi tới bước này? Cô còn có thể hối hận sao? Ngưng Lộ khinh bỉ bản thân, đã đi tới bước này cô còn nghĩ đến vấn đề này.
Sở Mạnh vừa lái xe, khóe mắt thỉnh thoảng thấy cô đưa mắt nhìn anh, giống như là có điều gì muốn hỏi mà không dám lên tiếng vậy.
"Muốn nói cái gì thì nói đi." Sở Mạnh chủ động mở miệng.
Thật sự có thể hỏi sao? Ngưng Lộ có chút không tin anh sẽ dễ nói như vậy.
"Quan Ngưng Lộ, cô hãy nghe cho kỹ, đây là một bí mật. Bây giờ tôi nói cho cô biết, nếu như cô dám đem chuyện này nói ra ngoài, tôi sẽ làm cho nhà họ Quan của cô tất cả đều chết chung." Sắc mặt Sở Mạnh đã là vẻ mặt khát máu, mà Ngưng Lộ sau khi nghe anh ta nói như vậy trong lòng rét run, rốt cuộc anh ta có ý gì?
"Sở Khương không phải em ruột của tôi, chúng tôi chẳng qua là vừa khéo có cùng một người cha mà thôi. Nhưng Sở Khương nó cũng không biết. Là mẹ nó hại chết mẹ tôi, biết rõ ba mẹ tôi yêu nhau lại vẫn cố ý quyến rũ ba tôi, cuối cùng ép mẹ tôi không thể không rời đi. Lý do của bà ta là gì? Bà ta mang thai con của ba tôi, nhưng bà ấy có nghĩ tới mẹ tôi cũng có thể mang thai? Đáng đời bà ta xui xẻo, con của mình lúc sinh ra thể chất không tốt đã chết yểu trên giường. Mà tôi cũng hại chết mẹ tôi, bà ấy lúc sinh tôi ra do mất máu quá nhiều. Vừa lúc hai sản phụ cùng một ngày sinh cùng một bệnh viện, một người lớn qua đời, một đứa bé mất đi, dì tôi ôm tôi đến trước mặt ba tôi nói cho ông ấy biết là tôi là con của ông ấy, trong tình trạng dối trên gạt dưới, tôi thành con trai trưởng của Sở Vân Thiên và Mộ Bội Vân. Bọn họ là chị em tốt cùng nhau lớn lên lại còn là bạn thân! Vì tranh giành một người đàn ông lại đối xử với bà như vậy? Cô nói tôi có nên làm cho Sở Khương cũng nếm thử một chút mùi vị mất đi người yêu không? Ửm?" Chuyện này là thật, là 15 năm trước cái người anh gọi là dì tới trường tìm anh, cũng đem nhật ký của mẹ cho anh đọc anh mới biết. Thì ra người ph