Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
ụ nữ mà anh mấy chục năm gọi là "Mẹ" cũng không phải là mẹ của anh? Đứa em trai suốt ngày vẫn theo phía sau gọi anh "anh hai, anh hai" thế nhưng lại không phải cùng một mẹ sinh ra? Bảo anh làm sao chịu nổi?
Mỗi một câu của Sở Mạnh đều nặng nề đập vào trong lòng cô, cô không cách nào tiêu hóa được những chuyện vừa nghe, cô cũng không dám tin đó là sự thật! Trời ạ! Sao lại như vậy?
"Sợ sao? Cô dám nói những lời này cho Sở Khương nghe, cô cứ đi nói! Xem nó sẽ có phản ứng như thế nào! Ba mẹ của nó đều là người vô liêm sỉ như vây. Hahaha!" Sở Mạnh buông cô ra, anh không hiểu tại sao mình lại đem bí mật giấu trong lòng mấy chục năm chưa từng nói cho bất kỳ ai kể hết cho cô nghe? Mà anh cũng tin chắc, cô không dám nói với Sở Khương? Nhìn cô sợ đến xanh cả mặt rồi.
Không để ý tới Ngưng Lộ đã bị dọa sợ nữa, Sở Mạnh lần nữa nổ máy xe gào rít mà đi.
Nước Mắt Của Sở Khương
Sau khi Sở Mạnh đưa Ngưng Lộ đến cửa nhà, một mình ngồi chờ trên xe.
Đã gần 10 phút, lấy cái gì mà lâu vậy? Sở Mạnh liếc mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay, cau mày.
Sở Khương từ cửa hàng tiện lợi gần nhà họ Quan đi ra, xa xa nhìn thấy một chiếc xe quen mắt dừng ở trước cửa nhà họ Quan? Là xe của anh hai sao? Anh hai không thể nào đến đây chứ? Sở Khương xoa xoa đôi mắt mệt mỏi. Tối hôm qua vì chờ anh hai về nói với anh chút chuyện liên quan tới nhà họ Quan, nhưng anh ngồi ở phòng khách đợi đến khi trời sáng cũng không thấy bóng dáng anh hai, gọi vào di động anh ấy thì luôn ở trạng thái tắt máy. Anh suốt đêm không ngủ vì lo lắng cho tình trạng của Lộ Lộ mà bất chấp sự phản đối của ba mẹ chạy tới đây. Nhưng sáng sớm anh tới nhà bọn họ nhấn chuông vẫn không có người ra mở cửa. Cho đến hơn 9 giờ, cô giúp việc làm theo giờ của nhà họ Quan mới đến mở cửa. Nhưng người giúp việc không nhận ra anh nên không cho anh vào, anh liên tục năn nỉ cô giúp việc giúp anh vào xem Lộ Lộ như thế nào, mấy phút sau cô ấy ra nói Ngưng Lộ không có ở nhà sau đó nhốt anh ngoài cửa.
Anh lo lắng đến sắp nổi điên, làm sao cũng không tìm được cô. Cách duy nhất chính là chờ đợi. Nhưng anh vừa đi không tới 10 phút thì trước cửa nhà họ Quan đã đậu một chiếc xe quen mắt.
"Anh hai, có phải anh ép cô ấy hay không?" Sở Khương làm sao cũng nghĩ không ra, quay lại chất vấn anh hai mình.
"Anh ép cô ấy cái gì? Em tự hỏi cô ấy đi! Quan Ngưng Lô, cô tự trả lời xem tôi có ép cô không!" Giọng nói của Sở Mạnh càng thêm không kiên nhẫn, anh không muốn tiếp tục trì hoãn nữa.
"Lộ Lộ, em nói cho anh biết, có phải anh hai ép em hay không?" Tâm trạng Sở Khương đã rối loạn.
"Sở Khương, xin lỗi, xin lỗi.... ..... Là em chủ động yêu cầu anh ấy kết hôn với em!" Ngưng Lộ dưới áp lực của Sở Mạnh ngã vào trong ngực Sở Khương khóc nức nở.
"Kết hôn?" Sở Khương không tin những gì mình nghe. Dự tính xấu nhất của anh là anh hai cưỡng bức Lộ Lộ, nhưng bây giờ Lộ Lộ nói gì? Muốn kết hôn với anh hai của anh? Làm sao có thể? Anh không tin, không tin Lộ Lộ sẽ là người như vậy, cũng không tin anh hai sẽ giành bạn gái với anh.
Nhưng mà, nếu không phải như vậy, Lộ Lộ sao lại phải khóc thành thế này?
"Anh hai, nhất định là anh ép cô ấy có đúng không? Tại sao lại đối với cô ấy như vậy? Cô ấy là vợ sắp cưới của em! Tụi em sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn! Sao anh có thể làm như vây?" Sở Khương sụp đổ, tay nắm vai Sở Mạnh không buông. Anh không tin chuyện sẽ như vậy. Sẽ không, Lộ Lộ sẽ không vì chuyện trong nhà mà kết hôn với anh hai, bọn họ không tính là quen biết, làm sao có thể kết hôn?
Bọn họ tranh chấp làm nhiều người qua đường ghé mắt nhìn. Sở Mạnh không muốn có quá nhiều tranh chấp với em trai ở bên ngoài, anh dùng sức hất tay Sở Khương ra, Sở Khương lui về phía sau mấy bước. Anh sao có thể là đối thủ của anh hai chứ? Muốn đánh căn bản là không đánh lại anh hai.
"Sở Khương, anh không có thời gian giải thích với em nhiều như vậy. Quan Ngưng Lộ, nếu như cô cảm thấy là tôi ép cô, cô có thể lựa chọn không lên xe đi theo tôi." Sở Mạnh thấy Ngưng Lộ không ngừng khóc nức nở, bực bội mở cửa xe. Không muốn thì thôi, cần gì làm cho toàn thế giới đều cho rằng anh ức hiếp cô? Đầu anh đau, cho dù mình có muốn cô ấy thì có thể như thế nào? Cưỡng bức một người phụ nữ tự nguyện thật không có ý nghĩa, thừa dịp bây giờ anh còn có thể buông tay thì cách xa anh một chút, đừng bao giờ gặp lại. Buông tay không được cũng phải buông.
"Sở đại ca, chờ tôi. Tôi đi với anh, Sở Khương, em xin lỗi!" Ngưng Lộ cúi thật thấp người xuống, kéo cửa xe ra lên xe. Nước mắt đọng lại ở khóe mắt, không muốn tiếp tục nhìn về phía cửa xe.
"Đã lên rồi thì không có cơ hội quay đầu lại đâu." Sở Mạnh khởi động xe, xe thể thao không tới hai giây đã nghênh ngang rời đi.
"Lộ Lộ, quay lại đây! Quay lại đây!" Sở Khương đuổi theo như điên, nhưng làm sao có thể đuổi kịp tốc độ của xe thể thao? Anh không muốn tin cô gái mà anh yêu ngày hôm qua còn nằm trong ngực anh khóc nức nở hôm nay lại nói với anh muốn kết hôn với người khác.