Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
nh Vân nhìn chằm chằm bà. Thể xác và tinh thần bị hành hạ làm bà nhanh chóng tiều tụy đi.
Có lẽ đáp án đã có trong lòng, chỉ là bà không muốn tin tưởng thôi! Nếu đổi lại là người khác chắc cũng không muốn tin chứ?
Mà Sở Khương ngồi ở bên trái lại xem như không có chuyện gì, không hề gấp gáp, xoay xoay cây bút trên tay. Thật ra thì đối với vị trí tổng giám đốc Sở Thành, căn bản anh không cảm thấy hứng thú, nhưng đó là cơ hội duy nhất để anh có thể đứng ngang hàng cạnh tranh với anh hai; năm đó, anh hai cũng vì ngồi một vị trí cao này mà cướp đi người con gái anh yêu, hôm nay anh ngồi ở chỗ này không phải có thể mang cô gái anh muốn về sao? Nhưng vì sao ngày đó cô lại chạy trối chết chứ? Lộ Lộ, em đồng ý trở lại bên cạnh anh đúng không? Chúng ta sẽ làm lại từ đầu!
Trong phòng họp yên tĩnh, yên tĩnh tiếng một vật rơi trên mặt đất cũng có thể nghe rõ mồn một. Kim đồng hồ đã lặng lẽ trôi qua 3 số, người đàn ông nên tới vẫn chưa xuất hiện.
Nó đi đâu rồi? Chẳng lẽ nó thực sự muốn buông tay chức tổng giám đốc Sở Thành sao?
Sở Mạnh, rốt cuộc con đang nghĩ gì? Ở trong lòng ba, con mãi luôn là con trai của ba, con trai duy nhất của ba và Tĩnh Vân. Sở Vân Thiên mệt mỏi nhắm mắt lại.
Sở Mạnh, chẳng lẽ con không phải là con trai của mẹ? Không trách được nhiều năm như vậy con chưa bao giờ coi mẹ như mẹ ruột mà đối đãi. Nhưng dù gì mẹ cũng yêu thương con vài chục năm. Mộ Bội Văn tâm thần không yên, xoay mặt sang một bên. Nếu như Sở Mạnh không phải là con của bà, vậy mấy chục năm này bà phí hết tâm tư là vì cái gì chứ? Sở Khương căn bản là không thể nắm toàn bộ nhà họ Sở!
Anh hai, anh lựa chọn buông tha Sở Thành sao? Em không tin! Cho dù anh buông tha Sở Thành, em cũng không bỏ cái suy nghĩ muốn đoạt Lộ Lộ về bên mình đâu.
Bọn họ cũng không biết Sở Mạnh đã lái xe đến lầu dưới Sở Thành.
Giờ phút này, anh dựa vào ghế, bình tĩnh nhìn những phóng viên đang chặn đường ngoài kia. Người anh muốn thấy còn chưa tới cho nên anh không muốn xuất hiện nhanh như vậy.
"Anh không muốn đi vào sao?" Ngưng Lộ bị anh lôi kéo cùng đi, nhẹ giọng hỏi. Sau khi tới bên ngoài Sở Thành, anh vẫn mặt lạnh không nói lời nào.
"Ngưng Nhi. . . . . ." Sở Mạnh nhìn về kính chắn gió phía trước, lời nói thế nào cũng không hỏi ra miệng. Nếu như anh không còn là người thừa kế Sở Thành nữa, nếu như anh rời khỏi Sở Thành, nếu như anh không có một chút quan hệ gì với nhà họ Sở, cô có đồng ý ở bên anh không? Nhưng lời như vậy anh cũng không nói ra được! Nếu như đáp án của cô là phủ định, anh nghĩ anh không thể chịu được loại đau lòng kia đâu!
Ngưng Lộ sững sờ nhìn anh, tại sao giọng của anh nghe đè nén thế? Hôm nay anh ấy thật sự có tâm sự! Nhưng anh không muốn nói với cô sao? Là vì chuyện của công ty sao? Hay là có liên quan đến Sở Khương? Cô không dám mở miệng hỏi, anh luôn không có thói quen đem cảm xúc thực sự của mình thể hiện ở trước mặt người khác, không phải sao?
Đột nhiên cô cảm thấy cảm giác nhói đau ở nơi nào đó trong trái tim lại tới, tới khó hiểu như vậy, vội vàng như vậy làm cô không đề phòng. Là bởi vì hôm nay anh khác thường sao?
"Ngưng Nhi. . . . . ." Đè nén trong anh càng che càng tăng, càng che càng sợ, Sở Mạnh kéo thân thể của cô qua, mạnh mẽ hôn.
Đây là nụ hôn mang theo tận thế và tuyệt vọng. Bàn tay phái nam vững vàng nâng đầu của cô, mút chặt môi lưỡi cô, hai người thở hổn hển không biết lúc nào thì ngã xuống ghế ngồi.
Sở Mạnh giống như điên rồi, ôm chặt cô để cho cô mềm nhũn nằm dưới thân thể anh, bên trong môi cô được lấp đầy bởi lưỡi anh, lực đạo của anh làm cô sắp không thở nổi, anh dùng lực hút đầu lưỡi cô khiến nó vừa đau vừa tê, cô cảm giác đầu lưỡi không còn là của mình, chỉ có thể kêu rên mặc anh định đoạt. Tay cũng tự giác ôm cổ anh. Nếu như vậy có thể làm cho anh tốt hơn một chút, vậy cứ như thế đi!
Đây sao có thể là hôn, vừa không dịu dàng cũng không ngọt ngào, nhưng lại triền miên đến say lòng người; nụ hôn mãnh liệt như vậy làm người ta ngạt thở, làm lòng cô đau nhói, đau đến nước mắt cũng chảy ra.
Nước mắt cô dính vào mặt anh, cuối cùng anh buông cô ra! Nước mắt trên mặt cô khiến lòng anh lại một lần nữa đau đớn. Tại sao phải khóc? Khi ở bên anh, cô đau buồn nhiều hơn vui vẻ! Ở bên anh khổ sở như vậy sao? Có miễn cưỡng vậy không?
Anh nâng mặt của cô lên, nhìn khuôn mặt đầy lệ, anh cúi đầu hôn nước mắt cô, cũng nếm cả khổ sở của cô.
Sao anh có thể dịu dàng như thế? Ngưng Lộ nhịn không được nhào vào ngực anh khóc lớn tiếng. Ôm chặt anh, khóc đến cả người run rẩy, khóc đến không thở được, dường như sau khi ở bên anh, cô sẽ thường khóc, mỗi lần khóc xong, trong lòng vừa chua vừa chát. Lại khổ sở không biết làm sao. Nhưng anh lại ôm cô, chẳng qua là ôm cô như vậy. Ôm cô thật chặt giống như không muốn rời xa! Một người đàn ông quen bình tĩnh một lần nữa lại không thể khống chế được trái tim mình! Mất khống chế nên không biết làm sao mới phải! Cuối cùng cô muốn gì?
Lại một chiếc xe xa hoa dừng trước cửa Sở Thành, nhân viên lễ tân lập tức nghênh đón. Phóng viên cũng vây theo