Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.

. . . ." Tiêu Tĩnh Nguyệt tái mặt, mà Tiêu Diệc San cũng là bị Sở Mạnh làm cứng đơ. Chẳng lẽ anh ta không nghĩ khi mọi việc bị phanh phui thì sẽ mất tất cả Sở Thành sao? Anh ta độ lượng hay là thật sự không quan tâm? Dù không quan tâm địa vị và tài phú, vậy danh tiếng anh ta cũng không cần sao? Nếu như bên ngoài biết anh không phải là con trai của Sở Vân Thiên sẽ nói anh thế nào chứ?
Trong lúc nhất thời, ba người đều yên lặng, đèn flash bên cạnh không ngừng lóe như muốn ghi chép lại hình ảnh kỳ quái này.
"Sở Mạnh, em muốn về lại xe có được không?" Ngưng Lộ cảm giác mình không thể thích ứng trường hợp như vậy, cảm giác hít thở không thông này thật sự rất khó chịu!
"Được! Anh đưa em về. Ngoan ngoãn chờ anh được không?" Chỉ cần là yêu cầu của cô, làm sao sẽ không được? Không để ý mọi người sợ tới mức sắp rớt con ngươi, Sở Mạnh nắm tay cô xoay người về xe.
Thì ra là Sở Mạnh đối với cô vợ nhỏ của mình lại che chở và thương yêu thế! Đèn flash liên tục nhấp nháy đã chụp được bộ dạng Sở Mạnh yêu thương, bao bọc vợ mình, lại một tin tức khác, xem ra hôm nay thu thập được rất nhiều. 
"Anh sẽ về nhanh, chờ anh được không?" Sở Mạnh mở cửa xe để Ngưng Lộ ngồi vào. Nếu cô không quen những trường hợp này vậy thì không nên nhìn!
"Không có việc gì đúng không?" Ngưng Lộ kéo tay anh, nhìn sâu vào đôi mắt đen của anh, bất an trong lòng không thể nào bình tĩnh được.
"Em đang lo lắng cho anh sao?" Trong mắt cô chưa bao giờ có lo lắng dày đặc khiến anh mềm lòng như một đầm nước vậy.
Gò má trắng noãn đỏ ửng lên, vì không biết trả lời vấn đề của anh như thế nào mà cắn đôi môi đến sưng đỏ, cặp mắt to luôn đầy nước kia nhìn anh, dây dưa không muốn thu hồi. Là lo lắng cho anh sao? Ngưng Lộ hỏi mình. Lòng của cô nói cho cô biết, đúng vậy, cô đang lo lắng cho anh, nhưng cô lại không nói ra.
Nếu như thời gian có thể dừng ở giây phút này thì tốt biết bao!
Một màn này dĩ nhiên chạy không khỏi ánh mắt người khác, Tiêu Diệc San chỉ có cảm giác nhẫn nại của mình đã đạt tới cực hạn, bọn họ trước bàn dân thiên hạ thể hiện cử chỉ ân ái vậy là có ý gì? Cố ý diễn cho cô xem sao? Đã nhiều năm như vậy, tại sao Sở Mạnh lại không chán ghét cô ta? Quan Ngưng Lộ, tại sao cô phải đoạt đàn ông của tôi? Tại sao?
Hận chết cô! Nếu như cô chết thì tốt bao nhiêu! Chết?! Cái suy nghĩ này hiện lên trong đầu, Tiêu Diệc San lập tức hành động. Sở Mạnh không phải đã đóng cửa xe qua đây rồi sao? Cô đụng chết cô ta là được! Như vậy người đàn ông kia chính là của cô !!!
Tiêu Diệc San nhanh nhẹn đi tới bên kia cửa xe, kéo tài xế không biết chuyện gì đang xảy ra xuống, đóng mạnh cửa xe: “Quan Ngưng Lộ, cô chờ xem! Chờ tôi tiễn cô lên Thiên đường!!!"
Aaaaaaa!!!!! Những tiếng thét chói tai đồng thời vang lên. Tất cả mọi người bị màn này làm sợ ngây người! Thì ra một chiếc xe ở cửa dùng tốc độ như bay xông ra ngoài, mục tiêu là xe thể thao màu đen phía bên kia đường!
"Diệc San. . . . . ." Tiêu Tĩnh Nguyệt ném gậy trong tay xông ra ngoài. Trời ạ, sao con gái phải cực đoan như vậy? Đây chính là chuyện vô cùng nguy hiểm! Bà ngăn cản còn kịp không?
"Ngưng Nhi." Vừa qua đường, Sở Mạnh thấy Tiêu Diệc San lái xe xông về xe mình, trước khi não dừng hoạt động thì hai chân đã tự động chạy về. Mỗi bước anh đi đều tỉ mỉ sắp đặt, tại sao không tính đến bước này? Tại sao anh nhất định muốn cô đi theo? Nếu như cô xảy ra chuyện gì, vậy một mình anh phải làm gì bây giờ?
"Bùm" - một tiếng nổ mạnh vang lên trên không trung, ngay sau đó ngọn lửa bùng lên.
Là xe Tiêu Diệc San và một xe vận tải cỡ lớn rẽ gấp đâm nhau. Hiện trường lâm vào một đống hỗn loạn.
Sở Mạnh bị đụng mà bay ra ngoài, đùi bị nắp động cơ va vào nên bị thương, làm sao cũng không đứng nổi. Trong khói lửa tràn ngập, anh thấy được xe mình không bị đánh bay ra ngoài, vậy Ngưng Nhi của anh nhất định không sao, không phải sao? Xe của anh được xem là có tính an toàn cao nhất, làm sao có thể không chịu được chứ? Nhưng cô ấy nhất định rất sợ hãi! Mà Tiêu Tĩnh Nguyệt vì đuổi theo xe đi ra ngoài, cũng bị lực lớn va đập, bay ra ngoài khiến toàn thân là máu nằm bên cạnh Sở Mạnh!
"Lộ Lộ. . . . . ." Sở Khương và mọi người ở trên lầu chờ cho đến khi nghe nói mẹ con Tiêu Tĩnh Nguyệt và Sở Mạnh ở trước cửa lớn không đi lên, bọn họ lập tức chạy xuống.
Lúc đi ra thang máy, Sở Khương vừa hay nhìn thấy anh hai hôn nhẹ trán Lộ Lộ rồi đóng cửa xe, một giây trước lòng đầy chua xót thì một giây kế tiếp lại bị sợ hãi lấn át. Một tiếng nổ mạnh khiến tim anh gần như dừng đập. Lộ Lộ, em ngàn vạn lần không thể gặp chuyện không may. Anh còn có rất nhiều lời chưa kịp nói với em!
Đã không quan tâm người ta nhìn thế nào, Sở Khương băng qua đường rất nhanh, anh muốn xác định Lộ Lộ không sao mới được. Cô ấy nhất định rất sợ hãi!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Xe như bị gió bão đánh, lắc lư mạnh mẽ, sau đó thì thấy bên ngoài đã là một biển lửa! Ngưng Lộ sợ tới mức mặt trắng bệch, hai chân như nhũn ra! Sở Mạnh! Anh ấy đang ở đâu? Giờ khắc này, Ngưng Lộ phát hiện người mình nhớ nhất lại là anh! Là anh