Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương
Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.
ung mê hoặc tim anh không? Có phải là anh chỉ là nhất thời? Tại sao lúc này cô còn có thể nhớ tới chuyện đã lâu như vậy?
Nước mắt trong suốt đã ướt đẫm hai gò má.
"Mẹ, mẹ làm sao vậy? Xin lỗi mẹ! Mẹ, mẹ đừng khóc nữa! Con không chạy nữa được không? Con cũng không chọc mẹ tức giận nữa!" Dù sao tiểu quỷ vẫn là con nít!
Sở Trí Tu thấy mẹ khóc thương tâm như vậy, cho là mình chọc mẹ tức giận! Cậu lớn như vậy còn chưa thấy mẹ khóc thành ra như vậy? Vậy phải làm sao bây giờ? Bàn tay nhỏ mập mạp vươn ra, lau đi chất lỏng còn mang theo nhiệt độ trên mặt mẹ. Haiz, phụ nữ, bất kể lớn nhỏ đều là mít ướt, mẹ lớn như vậy còn khóc như bé gái trong nhà trẻ vậy!
Ngưng Lộ dùng sức ôm lấy con trai, mặt dán tóc của con, không cách nào dừng khóc.
"Thiếu phu nhân, cậu hai tới chơi, muốn cho cậu ta đi lên không?" Một tiếng gõ cửa cắt đứt tiếng khóc không kềm chế được của Ngưng Lộ.
Sở Khương tới? Anh tìm cô có chuyện gì? Từ lần trước anh đưa cô về nhà bọn họ không gặp mặt, cũng không gọi điện thoại. Cô cho là cô đã nói đủ rõ ràng. Nhưng nếu người đã tới rồi, vậy thì lên đây đi!
"Thím Trương, con xuống ngay! Thím bảo anh ấy chờ một chút!" Ngưng Lộ vội vàng lau khô nước mắt trên mặt, giờ phút này cô nhất định rất nhếch nhác?
“Mẹ, mẹ khóc xấu quá!” Lúc Ngưng Lộ xoay người muốn đi vào phòng rửa tay, rửa mặt thì một giọng nói không lớn không nhỏ vang lên phía sau.
Tại sao những lời này quen thuộc như vậy?
"Sở Trí Tu, sao con có thể quá đáng như vậy?"
Cùng Nhau Đau Đi
Đây là lần đầu tiên Sở Khương tới chỗ ở của anh hai.
Khi vào cửa thì không ngừng quan sát, nơi này không tính lớn, nhiều lắm chỉ là căn nhà 300 mét vuông mà thôi, không thể so với đại trạch nhà họ Sở. Nhưng mà ba người ở thêm một Thím Trương cũng là dư dả rồi, ít nhất bọn họ ở bên ngoài cũng rất thoải mái.
Sau khi kết hôn thì anh hai chuyển ra ngoài ở, thật ra thì cũng là vì tốt cho Lộ Lộ chăng? Tính tình Lộ Lộ căn bản là không thể sống chung hòa bình với ba mẹ anh, huống chi vợ chồng bọn họ còn có nhiều nhân tố bên ngoài như vậy.
Có lẽ anh hai cũng quan tâm cô ấy ở mức độ nào đó! Nhưng anh không chấp nhận kết quả như thế. Dù là sau đó anh hai đối với cô ấy tốt thế nào, cũng không chối bỏ được sự thật rằng anh ta đã từng nhẫn tâm chia rẽ bọn họ. Vừa bắt đầu đã sai đường, vĩnh viễn cũng đi không tới điểm cuối, không phải sao? Cho nên bất kể như thế nào, lần này anh nhất định phải cùng Lộ Lộ đối mặt với anh hai, làm rõ đoạn nghiệt duyên này! Anh muốn cùng cô bắt đầu lại lần nữa, anh muốn thực hiện nguyện vọng nhiều năm trước, cho cô một gia đình hạnh phúc hoàn mỹ.
"Sở Khương, anh tới có chuyện gì sao?" Ngưng Lộ ngẩng lên nhìn Sở Khương vẫn nhìn cô đắm đuối. Ánh mắt anh nóng rực làm cô hơi sợ!
"Hôm nay anh hai xuất viện, anh ấy không về nhà sao?" Sở Khương uống một ngụm trà, chậm rãi nói ra mục đích hôm nay anh tới. Anh biết rõ anh hai ở nơi nào còn hỏi. Rõ ràng anh hai đã xuất viện cũng không về nhà ở, vậy thể hiện cái gì? Mà nếu Lộ Lộ biết anh hai làm như vậy thì có phản ứng gì?
"Anh nói anh ấy xuất viện?" Tay Ngưng Lộ vuốt tóc con trai cứng đờ. Sở Khương nói anh ấy xuất viện? Vậy sao anh ấy không về? Lại đi đâu rồi? Thế mấy ngày qua cô lo lắng cho anh thì sao? Cảm giác hờn giận không tên tràn ngập trong ngực.
"Mẹ, tối hôm qua con đã biết rồi!" Sở Trí Tu bĩu môi khinh thường nói. Tối hôm qua cậu có chat video với ba, nhưng ba nói tạm thời sẽ không về nhà, cũng không có hỏi thăm mẹ như ngày thường, cậu cho là mẹ cũng biết!
"Tại sao?" Cảm giác mất mát trong lòng lần nữa ập vào lòng. Lúc anh nằm viện không để cho cô đi thăm, xuất viện không về nhà cũng không nói với cô một tiếng? Rốt cuộc anh đặt cô ở vị trí nào chứ?
"Mẹ, mẹ rất buồn sao? Nếu không con dẫn mẹ đi tìm ba được không?" Sở Trí Tu nhảy xuống đầu gối mẹ, tối hôm qua ba có nói với cậu ba ở đâu.
"Lộ Lộ, chúng ta cùng đi tìm anh hai. Anh có lời muốn nói với anh ấy!" Sở Khương kinh ngạc nhìn Sở Trí Tu, thì ra anh hai cái gì cũng nói con trai mình nhưng không nói một tiếng với Lộ Lộ, vậy có phải nói rõ anh chỉ yêu con trai mà thôi không? Nếu như vậy, tất cả đã trở nên thuận lợi hơn rồi.
"Thật quá đáng! Anh ta thật là quá đáng! Em muốn đi tìm anh ấy!" Oán giận biến thành động lực, Ngưng Lộ dùng sức đứng dậy. Cô nhất định phải ở trước mặt anh hỏi rõ ràng, rốt cuộc anh ta đang mưu tính cái gì!
"Mẹ, con đi với mẹ." Nét mặt bạn nhỏ Sở Trí Tu hưng phấn xem cuộc vui chiếm đa số! Cậu chưa bao giờ thấy ba mẹ cãi nhau không biết người nào sẽ thắng? Chẳng qua nếu như cậu biết lần này đi ba mẹ lại vì vậy mà xa nhau, không biết cậu có cười nổi không đây?
"Lộ Lộ, con nít có thể không thích hợp nghe người lớn nói chuyện." Sở Khương cũng đứng dậy, thản nhiên nhìn khuôn mặt nóng lòng của đứa nhóc.
"Bảo bối, con ở nhà chờ mẹ về được không? Mẹ có một số việc muốn nói với ba!" Sở Khương nói không sai, không thể ở trước mặt con trẻ nói chuyện như vậy.
"Mẹ, nhưng con muốn đi theo thì là