Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.
không còn là chàng thiếu niên trẻ người non dạ đó nữa rồi, cho dù đau khổ hơn nữa anh cũng không chảy nước mắt.
Dưới màn đêm, anh ngẩng đầu hỏi bầu trời sao, bầu trời chỉ trả lại anh sự im lặng …
Ngưng Lộ ở nhà đã một hơn tuần lễ, vẫn không đợi được người đàn ông làm cô hoang mang mấy ngày nay trở về.
Ngày đó sau khi từ trên xe Sở Khương vội vàng đi, lòng của cô không bình tĩnh được. Về đến nhà, cô không dám suy nghĩ kĩ tại sao? Sợ đáp án sẽ làm mình không thể chấp nhận. Cô sợ, cô thật sự sợ!
Chủ nhật, thời tiết đẹp! Trời màu xanh, mây màu trắng.
Sáng sớm Ngưng Lộ lấy toàn bộ quần áo trong ngăn kéo ra sắp xếp một lần, xong rồi thì phát hiện thời gian trôi qua quá chậm. Chạy tới phòng đồ chơi của con trai bảo bối chơi xe với con, nhưng cô không yên lòng, không cẩn thận làm mấy chiếc xe đắt muốn chết kia đụng vào vách tường. Bạn nhỏ Sở Trí Tu cũng phớt lờ, cậu thở phì phò cất xe vào, sau đó nói cùng cô chơi ghép hình, nhưng chơi được một nửa lại phát hiện người mẹ ngày thường luôn dịu dàng kia lại ngẩn người, được rồi! Cậu là nam tử hán đội trời đạp đất không thể so đo với phụ nữ, huống chi phụ nữ này lại là mẹ cậu! Cho nên bọn họ chơi trò khác!
"Nhanh lên một chút á..., mẹ, di chuyển đi, di chuyển đi! Ai nha, chết rồi." Truyền tới bên tai tiếng thở dài của bạn nhỏ Sở Trí Tu.
Ngưng Lộ sững sờ ngẩng đầu, phát hiện trong TV mình bị đánh thảm hại mà chết.
"Mẹ xem mẹ xem, mau chết như thế, mẹ thiệt là tệ! Nếu như là ba thì chúng ta sớm qua bao nhiêu hầm rồi!" Sở Trí Tu ném máy chơi game xuống, không chịu chơi!
"Xin lỗi bảo bối!" Bị con trai mình xem thường có thảm hại hơn sao? Hơn nữa còn so sánh cô với người đàn ông kia? Làm sao so? Cái tên đáng ghét kia bây giờ còn chưa về sao? Có phải anh ta không cần hai mẹ con bọn họ không?
"Mẹ, có phải mẹ khó chịu không?" Rốt cuộc nhận thấy mẹ hôm nay rất không thích hợp, Sở Trí Tu khó được có được lúc tri kỷ như vậy.
"Bảo bối, mẹ chỉ là đang nghĩ vài chuyện mà thôi." Ôm sát thân thể nhỏ bé mềm mại của con trai, trong lòng Ngưng Lộ cảm động. May mắn là có Tiểu Bảo Bối này bên người, nếu không không biết cuộc sống này sẽ trải qua như thế nào.
"Mẹ, có phải mẹ nhớ ba không?" Tiểu tử không nói thì thôi, đã nói thì làm người ta thất kinh!
"Đâu có đâu?" Ngưng Lộ đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ bé của con, nhưng bởi vì lời của con mà mặt nóng lên.
"Mẹ, nói dối là một thói quen xấu!" Bạn nhỏ Sở Trí Tu từ trong lòng mẹ ngẩng đầu nghiêm mặt nói.
"Mẹ đâu có nói dối!" Thật là lòng người quỷ lớn, tâm tư của cô lại bị một đứa nhỏ không tới 5 tuổi đoán được, thật là đáng sợ! Cũng may đứa nhỏ này là con trai cô.
"Thôi, mẹ quên đi." Mặt Sở Trí Tu như hiểu ra gì đó, khoát khoát tay, lộ ra bộ dạng hoàn toàn hiểu biết.
"Đứa nhỏ xấu xa! Không cho quên đi! Muốn nói điều gì?" Ngưng Lộ rốt cuộc lộ ra nụ cười mấy ngày qua khó có được. Bảo bối là niềm vui của cô!
"Phụ nữ đều nói một đằng, làm một nẻo!" Đưa ra ngón tay mập mạp, Sở Trí Tu chỉ vào mẹ thở dài nói.
"Ha, còn nhỏ tuổi mà lại nói lời này! Nói nhanh một chút, là ai dạy con?"
"Mẹ, mẹ chơi xấu! Con không muốn chơi!"
"Vậy con nói không?" Nhất định là Sở Mạnh nói! Anh ta sao có thể dạy con như vậy!
"Là chú Tống nói!" Lần trước lúc cậu đi thăm ba, không biết chú Tống nói với ba cái gì, sau đó cậu phục hồi tinh thần lại cũng chỉ nghe một câu, sau đó ba nhìn cậu hồi lâu mới nói một câu: "Có lẽ người khác sẽ vậy, nhưng cô ấy thì không!" Cô ấy mà lần trước ba nói là ai? Là mẹ hả? Nhưng đầu cậu nhỏ cũng không có suy nghĩ sâu xa lời người lớn nói.
Hai mẹ con trong phòng đuổi nhau đến ầm ĩ. Một đuổi theo một trốn, đáng tiếc thể lực Ngưng Lộ không tốt hơn con trai mình bao nhiêu, mới một lát cô đã thở hổn hển ngồi xuống đất.
"Mẹ, mẹ thật là kém!" Sở Trí Tu đứng ở cửa, miệng lớn tiếng cười, vui vẻ như vậy! Gương mặt nho nhỏ đó dường như chồng chéo lên một gương mặt khác đã lâu không thấy, Ngưng Lộ ngồi dưới đất quên thu hồi tầm mắt mình!
Đó là con trai của cô, cũng là con trai của anh . . . . . . Quan hệ máu mủ có thể gần gũi tới mức nào? Trước kia cô không có suy nghĩ sâu xa, hiện tại đã cảm nhận sâu sắc hơn, đó là một chuyện vĩnh viễn không cách nào thay đổi! Bụng cô mang thai gần mười tháng mới sinh ra được Bảo Bảo thế nhưng lại có thể giống người khác như thế. Ánh mắt ẩm ướt như có thứ muốn chảy xuống! Thật đáng ghét! Vậy mà cô lại muốn khóc!
Người đàn ông ghê tởm đó, kể từ ở với anh mấy năm nay cô khóc còn nhiều hơn 20 năm trước cộng lại. Anh ta thật sự rất ghê tởm!
Nói không gặp là không gặp! Sao có thể có kẻ tuyệt tình như vậy? Hay anh vốn là vô tình? Đã là vô tình tại sao còn phải cho cô nhiều biểu hiện giả dối như vậy, để cô cho là anh đối với cô là có tâm, để cô cho là cánh tay vững chắc của anh thật sự có thể dựa vào cả đời, thậm chí để cô tin rằng anh thực sự muốn cho cô vui vẻ. Đúng vậy, vui vẻ! Buổi tối ngày nào đó, tháng nào đó, năm nào đó, có một người đàn ông ở bên tai cô nhẹ nhàng nói: "Anh muốn cho em vui vẻ có được không?"
Có phải lúc ấy ánh trăng quá mông l