XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

ai của Sở Vân Thiên sao? Không thể nào, không thể nào!!! Cô rõ ràng nhớ chuyện anh từng nói với cô trên xe năm ấy. Anh ấy chỉ nói không phải là anh em ruột với Sở Khương thôi, không phải sao? Vì chuyện này nên ban đầu cô có không cách nào mở miệng nói rõ cùng Sở Khương. Nhưng tại sao từ trong miệng Sở Khương nói ra lại khác? Cô không hiểu, một chút cũng không hiểu!
Rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện cô không hiểu đây?
"Mẹ con Tiêu Diệc San cũng nói vậy. Mà hình như ba anh cũng có biết chút, nhưng ông không chịu nói một câu. Nhưng từ ánh mắt của ông, anh có thể thấy, ông ấy bù đắp cho anh hai chiếm đa số. Bất kể anh hai có phải là con ông hay không, ông đều ở bên anh." Sở Khương nặng nề nói. Ân oán đời trước tiếp diễn trên người bọn họ, kết quả vẫn là càng thêm khổ đau!
"Tiêu. . . . . . Anh nói là em họ Sở Mạnh sao? Làm sao anh biết cô ta?" Đối với Tiêu Diệc San, Ngưng Lộ không có nhiều thiện cảm, nhiều lắm là nhớ người này thôi, huống chi cô ta còn giở trò khiến Bảo Bảo cô sinh non nữa. Thật may mắn là bảo bối của cô vẫn khỏe mạnh cường tráng mà lớn lên, nếu không cô nhất định sẽ hận cô ta. Ngưng Lộ thầm nghĩ trong lòng. Không trách được ánh mắt cô ta nhìn Sở Mạnh luôn mang theo ái mộ, thì ra cô ta đã sớm biết cô với anh không phải là quan hệ anh em họ gần gũi!
"Đúng vậy. Thật ra thì lúc anh xuất ngoại được nửa năm, cô ta đã tìm tới anh! Điện thoại với địa chỉ của em đều là cô ta cho anh. Đúng rồi, Lộ Lộ, năm ấy anh gửi quà về em có nhận được không?" Sở Khương như nghĩ đến cái gì đó hỏi. Sau khi gửi quà một tuần lễ, rốt cuộc anh không chịu được nhớ nhung nên gọi điện thoại cho cô, nhưng đầu bên kia điện khóa máy. Anh không cam lòng nên mấy ngày đều gọi, nhưng kết quả vẫn như cũ. Anh cho là cô chỉ bị anh hai quản, vì không để cho cô chịu khổ sở anh cũng chỉ có thể dừng hành động gần như điên cuồng của mình.
"Em nhận được! Cám ơn anh!" Ngưng Lộ nhỏ giọng nói, ngượng ngùng cúi đầu. Cô nghĩ chuyện bởi vì quà tặng kia mà khiến Sở Mạnh nổi giận làm cô động thai.
"Vậy còn thư, em đọc chưa?" Nếu như cô xem cũng sẽ không như bây giờ? Anh rõ ràng đã nói rất rõ ràng, anh nhất định sẽ mang cô về.
"Sở Khương, chuyện lúc trước không nên nhắc lại được không? Chúng ta đã không thể nữa rồi!" Ngưng Lộ biết anh nghĩ gì, nhưng cô không muốn mang gánh nặng này trên lưng nữa. Bây giờ cô đã kết hôn, có con, dù không phải là vì tình cảm, nhưng vì con trai bảo bối của cô khiến cô không thể rời bỏ nơi được gọi là “nhà” kia. Đúng vậy, bọn họ không phải là vì tình cảm, nhưng là vì cái gì? Quan hệ của bọn họ vốn là như vậy, rõ ràng trong khoảng thời gian này đã khá hơn một chút, nhưng hiện tại anh ấy lại không muốn thấy cô, làm cô không hiểu Sở Mạnh đang nghĩ gì, nên xử lý quan hệ giữa bọn họ như thế nào …
Vợ chồng sao? Chỉ là một đôi kết hôn 6 năm, có một con trai sắp 5 tuổi sao? Thật ra cho tới bây giờ thì cô cũng chưa có hiểu qua suy nghĩ thực sự của anh! Là cô vẫn chống cự anh! Mà một lần lại một lần anh khiến cô thu hẹp lại cánh cửa của lòng mình thì cũng đã vượt quá tình cảm vợ chồng thông thường rồi.
Là cô sai rồi sao? Hay vẫn là anh sai? Đã sớm không phân rõ được rồi! Duy nhất còn phân rõ chính là cô và Sở Khương đã không thể nào trở về như trước! Đi qua một đoạn năm tháng dài như vậy, rất nhiều thứ đã sớm thay đổi! Sở Khương, người con trai áo trắng quần đen đó, người con trai đã cùng cô đi qua nhiều tháng năm đó, hôm nay anh đã không còn là anh, cô cũng không còn là cô! Làm sao có thể tiếp tục?
"Lộ Lộ. . . . . . Anh không quan tâm. Anh không quan tâm! Anh chỉ muốn em trở lại bên cạnh anh, được không?" Nghe được cô cự tuyệt, Sở Khương dừng xe ven đường, hoảng hốt mà ôm lấy cô! Anh không phải không nghĩ tới cô sẽ cự tuyệt anh, nhưng khi nghe được anh vẫn nhịn không được mà đau lòng! Niềm tin trong lòng đã sụp đổ trong nháy mắt!
"Sở Khương, xin lỗi! Thật xin lỗi! Em không có cách nào khác!" Ngưng Lộ muốn đẩy ra anh, nhưng anh lại ôm chặt hơn.
"Lộ Lộ, nói cho anh biết. Có phải em thích anh hai hay không?" Cô không ngừng cự tuyệt khiến lòng anh chìm đến đáy, vì đáp án không biết đó mà cảm thấy nặng nề. Nếu như là vậy, vậy anh phải làm sao? Tâm huyết anh cố gắng nhiều năm như vậy coi là cái gì?
"Sở Khương, thật xin lỗi. Đến nhà em rồi! Em về trước đây!" Vấn đề của anh hỏi khó Ngưng Lộ rồi. Khi anh buông cô ra, cô nhìn thấy bên ngoài đã cách nhà không xa, đi mấy phút là có thể đến, cho nên cô không chút do dự đẩy cửa xuống xe. Sự chất vấn của Sở Khương khiến lòng cô không thể bình tĩnh. Cô thích Sở Mạnh sao? Không thể nào! Cô làm sao sẽ thích tên đàn ông từ lần gặp mặt đầu tiên đã không ngừng ép buộc cô? Sẽ không, sẽ không!!!
"Lộ Lộ, không cần trốn tránh được không? Trở về suy nghĩ thật kĩ lời của anh. Nghĩ kỹ rồi cho anh biết đáp án được không? Bất kể là kết quả gì, em phải nhớ kỹ anh vĩnh viễn sẽ đứng ở bên cạnh em." Nhìn cô hoảng hốt, tay Sở Khương đặt trên tay lái đã cầm đến trắng bệch, hoảng loạn như vậy thể hiện cái gì?
Lộ Lộ, em còn là của anh sao? Trái tim vẫn rất đau, nhưng anh đã