Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
ưa vào phòng bệnh chắc là đã không sao. Ngưng Lộ ngồi trên ghế sofa ở khu nội trú ở dưới sảnh chờ thang máy xuống, đợi mấy tiếng cũng không có xuống. Cô rất mệt, đầu rất choáng váng nhưng không dám nhắm mắt lại, chỉ sợ vì trong lúc nhắm mắt mà bỏ lỡ người từ phía trên xuống.
“Ngưng Lộ, từ hôm qua đến giờ con chạy đi đâu? Điện thoại cũng không gọi được. Con biết mẹ sốt ruột thế nào không?” Đàm Lệ Hoa từ một thang máy khác đi ra, đang muốn về nhà đem cháo gà hầm cách thủy người giúp việc hầm xong lấy tới, khi đi tới lối ra thang máy thấy con gái sắc mặt không tốt nằm co ro trên sofa.
“Mẹ, xin lỗi. Con….. Ba đâu? Có khá hơn chút nào không?” Ngưng Lộ nhìn thấy mẹ trong lòng cực kỳ áy náy. Đều do chuyện xảy ra quá nhanh quá nhiều làm đầu cô muốn nổ tung. Thế nhưng lại quên gọi điện thoại cho mẹ.
“Trưa hôm nay, luật sư Bạch đã gọi điện tới cho mẹ nói Sở Thành đã đồng ý khôi phục đơn đặt hàng trong nước, đồng thời cũng phải tiến hành chỉnh sửa, về phía tiền bạc sẽ do Sở Thành ứng trước, sau này sẽ trừ vào đơn đặt hàng. Cuối cùng cũng vượt qua cửa ải khó khăn này rồi. Lộ Lộ, không sao. Công ty không sao, ba cũng không có chuyện gì. Con muốn lên với ba hay cùng mẹ về nhà?” Đàm Lệ Hoa đau lòng vuốt tóc con gái. Mấy ngày nay đã làm con gái đi theo vất vả rồi. Luật sư Bạch cũng không nhắc với mẹ chuyện cô đi tìm Sở Thành nói chuyện, nhưng chuyện mình đã đăng ký kết hôn với Sở Mạnh vẫn phải nói cho bọn họ biết, nên nói sao đây? Trong lòng Ngưng Lộ cực kỳ buồn bực.
“Tôi muốn về nhà một chuyến trước được không? Dọn dẹp hành lý một chút.” Ngưng Lộ cắn môi. Cô vẫn sợ, không dám cứ như vậy đi theo anh trở về, cho nên viện cớ.
Sở Mạnh dừng lại bước chân không nói gì, chỉ là đôi mắt chuyển qua dò xét cô. Cô căng thẳng, cô sợ hãi làm anh phiền lòng, đều đã là người của anh lại còn sợ anh như vậy! Nhưng cô làm sao cũng không thể chạy thoát đâu, không bằng để cho cô thở đi! Chuyện gì cũng không thể ép quá chặt.
"Tùy em!" Sở Mạnh buông cô ra sãi bước rời đi.
“Ngưng Lộ, sao con lại quen biết Sở Mạnh? Sao lại chưa bao giờ đề cập với ba mẹ chuyện này? Hơn nữa các con nói đã đăng ký rồi?” Đàm Lệ Hoa nhìn bóng lưng rời đi vẫn không dám tin tưởng mình.
“Mẹ, con không muốn nói nữa. Con mệt rồi muốn về nhà.” Ngưng Lộ cảm giác nếu như mẹ còn tiếp tục ép hỏi nữa mình sắp chống đỡ không nổi nữa rồi.
Mẹ, mẹ biết không? Con vốn là muốn dẫn một người khác cũng là đàn ông của nhà họ Sở về cho mẹ xem, nhưng không có cơ hội, cũng không còn cơ hội nữa rồi. Mặc dù anh ấy không có năng lực bằng Sở Mạnh, nhưng trong cảm nhận của cô anh lại từng là một vị thần luôn ngự trị trong lòng cô. Sở Khương, tạm biệt! Anh phải sống thật tốt. Nhất đinh sẽ có một cô gái tốt hơn em thay em yêu anh. Bắt đầu từ hôm nay, cuộc đời của cô đã thay đổi. Thân thể của cô đã không thể tự làm chủ, nhưng còn trái tim? Còn có trái tim sao? Ngưng Lộ biết, lòng của mình đã không còn chỗ nào để có thể ổn định rồi.
Ngưng Lộ cùng mẹ nắm tay nhau đi ra khỏi bệnh viện, trăng trong như nước.
Thăm Nghĩa Trang Đêm Khuya
Đêm nay ánh trăng rất đẹp, thật sự rất đẹp. Đẹp đến khiến người nằm trên giường không cách nào ngủ.
Sở Mạnh nằm trên chiếc giường còn vương mùi hương nhàn nhạt của cơ thể cô làm thế nào cũng không ngủ được, đứng dậy mặc vào chiếc áo ngủ ra khỏi phòng ngủ, mở một bình rượu một mình thưởng thức. Cả phòng nồng nặc mùi rượu lại không che dấu được tâm trạng cô đơn, phiền não và bất an của anh. Hôm nay anh chính thức kết hôn nhưng cô dâu vẫn cách xa anh như vậy, bất kể là người hay tim.
Nặng nề để cái ly trong tay xuống, Sở Mạnh nghĩ đến cái gì đó rồi bước nhanh đi về phòng, mở ra tủ treo quần áo đem quần áo chỉnh tề ném trên giường, cởi áo ngủ xuống. Không tới hai phút anh đã ăn mặc chỉnh tề đã cầm chìa khóa xe lên.
"Rầm rầm rầm. . . . . ." Xe thể thao đắt giá lập tức chạy nhanh trên con đường rộng rãi. Trong đêm khuya yên tĩnh trừ tiếng gió vù vù, thỉnh thoảng ngoại trừ ở phía đối diện có một hai chiếc xe chạy qua thì vô cùng vắng lặng. Hai bên đường những hàng cây với những chiếc cành non vươn cao, từng hàng sồi xanh thoáng cái đã trôi qua trước mắt.
“Cậu Sở, tôi đi xuống trước.” Ông Trương đem ngọn đèn nhỏ để xuống đất rồi đứng dậy. Cậu Sở tới đây vẫn không thích người khác ở lại.
Sở Mạnh ngồi chồm hổm xuống, dưới ánh đèn lờ mờ ngưng mắt nhìn tấm ảnh trên bia mộ. Đó là một cô gái ước chừng hơn hai mươi tuổi, trên gương mặt thiếu nữ có một nụ cười mỉm, đẹp nhất chính là hai lúm đồng tiền trên khuôn mặt, cô như vĩnh viễn ngừng lại ở thời gian tươi đẹp nhất. Mà trên tấm bia đá kia chẳng qua là khắc đơn giản ba chữ “Tiêu Tĩnh Vân”, không có những ghi chép bình thường như năm tháng tuổi tác.
Sở Mạnh dựa vào bia mộ ngồi xuống, châm một điếu thuốc. Quay đầu lại nhìn nụ cười nhẹ trên gương mặt, trong lòng ngàn vạn suy nghĩ.
“Hôm nay con kết hôn, mẹ nên mừng cho con mới đúng. Hôn lễ đang được chuẩn bị, ngày kết hôn được định vào tuầ