Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
n sau. Con hi vọng là càng nhanh càng tốt, để lâu sợ phát sinh rắc rối.” Sở Mạnh lẳng lặng nói nhỏ.
“Nhưng mà, mẹ biết không? Cô ấy là bạn gái của em trai, con lại không kiềm được xúc động mà muốn có được cô ấy. Không cần biết phải làm bao nhiêu chuyện hèn hạ cũng muốn có được cô ấy. Cô ấy dù có đơn giản, tốt đẹp cỡ nào thì trong mắt con vẫn cảm thấy cực kỳ chướng mắt. Con biết rõ cô ấy không yêu con, thậm chí là căm hận con, nhưng vậy thì sao? Con không quan tâm. Mẹ có phải cảm thấy con rất quá đáng không? Sẽ không, sao lại quá đáng chứ? So với những gì người ta đối xử với mẹ thì như vậy đã là quá nhân từ rồi…….”
Dưới ánh trăng trong vắt lạnh lùng, Sở Mạnh duỗi chân, nhắm mắt lại không nói thêm gì nữa. Mặc cho gió lạnh thổi qua mặt mình, phiền não trong lòng rốt cuộc ở một không gian yên tĩnh như vậy rốt cuộc bình thản trở lại.
Hôn Lễ
Dù trốn tránh thế nào, dù có không muốn ra sao Ngưng Lộ vẫn phải đón nhận hôn lễ của cô và Sở Mạnh.
Mấy ngày nay, anh cũng không yêu cầu cô dọn đến chỗ anh ở, mà cô cũng vui vì được ở nhà, có thể kéo dài được ngày nào thì hay ngày đó. Bởi vì chuyện công ty đã được giải quyết cộng thêm con gái chuẩn bị xuất giá, sức khỏe Quan Minh Quyền khôi phục rất nhanh, đã có thể tham gia hôn lễ. Mà cô, khi biết Sở Khương đã không sao cũng không hề đi thăm anh, cũng không dám hỏi thăm. Có một số thứ có lẽ kiếp này định trước phải bỏ lỡ, nhưng trái tim vẫn rất đau!
Ngày hôn lễ, thời tiết rất tốt, trời xanh mây trắng.
Sáng sớm, Ngưng Lộ đã bị một đám người lôi đi làm bảo dưỡng toàn thân, sau đó trang điểm, thay lễ phục. Mệt mỏi đến cả thời gian thở cũng chẳng có đã bị đưa đến hội trường hôn lễ. Hội trường được dựng trên bãi cỏ một khách sạn 5 sao duy nhất dưới cờ Sở Thành, xung quanh tất cả đều được treo những chiếc màn trắng phiêu dật cùng với những quả bong bóng với 5 màu – vàng, xanh, đỏ, trắng, đen; hai bên bày đầy những bông hoa bách hợp trắng tuyền, mùi hoa thơm ngát lan tràn trong không khí.
Sở Khương ngồi trên xe cách hội trường không tới 100 mét, tay đặt trên tay lái bởi vì dùng sức mà gân xanh nổi lên mồn một, khuôn mặt tuấn tú nho nhã cũng bởi vì tức giận mà trở nên khó coi.
Cô gái đã từng thề muốn cùng anh bách niên giai lão nhưng hôm nay lại nắm tay một người đàn ông khác, mà người đàn ông đó không phải ai xa lạ, lại anh ruột của anh! Anh sao có thể không phẫn nộ? Nhưng bây giờ anh lấy cái gì chống lại anh hai? Ngay cả ba mẹ cũng không giúp được anh. Anh chỉ có thể làm cho mình từng bước trở nên mạnh mẽ mới có thể đoạt lại người con gái mà anh yêu!
Mới vừa rồi giọng nói nhẹ nhàng của cô vang lên trong micro: “Tôi nguyện ý.” làm cho cả thế giới của anh hoàn toàn sụp đổ. Anh đã nhiều lần suy nghĩ muốn chạy xuống xe nắm tay cô chạy tới một nơi không ai biết, bọn họ sẽ trải qua một cuộc sống vui vẻ. Nhưng lý trí nói cho anh biết, không thể! Lộ Lộ là một đứa con hiếu thuận cỡ nào. Nếu không cũng sẽ không có một hôn lễ như hôm nay!
Đau! Đau! Đau đớn tột cùng!
Người mới đó cùng anh nắm tay nhau đi chớp mắt đã đối diện! Một giọt, hai giọt, ba giọt…….. trên gương mặt tuấn tú hiện đầy nước mắt.
Vị Khách Viếng Thăm Phòng Nghỉ
Sau khi khiêu vũ xong, trên mặt Ngưng Lộ hiện vẻ mệt mỏi khiến Sở Mạnh rốt cuộc buông vòng eo mà anh đã ôm suốt buổi tối ra, gọi phục vụ đưa cô đến phòng của cô dâu nghỉ ngơi, mà anh còn phải ứng phó với một đại sảnh đầy khách, may mắn còn có phụ rể là Tống Tử Tử giúp anh, bằng không đêm nay anh phải vượt qua đêm động phòng trong cơn say rồi.
Ngưng Lộ đến phòng nghỉ cho đến sau khi phục vụ đi ra ngoài cô mới ngồi phịch cả người trên ghế sofa, chân không quen mang giày cao gót đau đến tê dại, giống như đi bộ đường dài 25 ngàn dặm vậy, ngay cả cảm giác cũng không còn. Ngưng Lộ quyết định cởi ra để cho chân thoải mái, dù sao ở đây chỉ có mình cô thôi, sẽ không sợ thất lễ.
Cô vừa đem đôi chân nhỏ nhắn mới được giải phóng đặt lên sofa, còn chưa kịp xoa bóp thì ngoài cửa có một giọng nói giống như khinh thường, lạnh lùng thở dài nói: “Ai, ánh mắt của Sở Mạnh thật đúng là không khá hơn chút nào sao? Cưới cô gái chỉ có hào nhoáng bên ngoài, ngay cả những lễ nghi cơ bản nhất cũng không biết! Không biết anh ta coi trọng điểm nào!”
Cửa không có khóa sao? Ngưng Lộ theo tiếng nhìn sang, người phụ nữ nói chuyện không phải là phụ dâu hôm nay sao? Cô thay toàn thân y phục trắng của phụ dâu bằng bộ lễ phục bó sát màu đen làm cho vóc người vừa nhìn đã không thể nghi ngờ, cực kỳ hấp dẫn. Nói cũng buồn cười, cô trên danh nghĩa là cô dâu nhưng cái gì cũng không có làm, chỉ là ra mặt trình diện mà thôi, dù sao tất cả hôn lễ đều do Sở Mạnh một tay tổ chức, phụ dâu cũng là anh giúp cô tìm.
Sở Mạnh nhìn chằm chằm người phụ nữ mặc bộ lễ phục trắng tinh được thiết kế đơn giản, đang đưa vẻ mặt vô tội nhìn anh, giống như không biết mình làm sai chuyện gì vậy.
Hừ, nếu không