Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.
hính là không nhịn được. Hành vi của anh ta rõ ràng chính là cầm thú, rồi sau đó lại giả bộ làm người tốt.
“Cô cứ nói đi?” Vẻ mặt khinh thường ở trên mặt cô cùng giọng nói có chút tự giễu khiến cho tâm trạng Sở Mạnh vốn tốt lại trở nên phiền muộn, cô nhất định muốn chọc giận anh đúng không?
Tất nhiên là không rồi. Vậy còn có cái gì đáng nói, Ngưng Lộ muốn dùng sức tránh ra thế nhưng anh lại không buông. Thật là đau! Bởi vì dùng sức, vạt áo bị kéo xuống, từ trên cao nhìn xuống anh nhìn thấy hai quả phấn phấn tròn no đủ còn mang theo một ít vết bầm. chỉ là nhìn như vậy mà thôi người anh lại bắt đầu dâng lên. Mẹ kiếp, Sở Mạnh thật sự cảm giác mình giống cầm thú thật.
“Đi thay quần áo.” Đáng tiếc bây giờ không phải là lúc có thể cầm thú, bọn họ phải ra ngoài liền.
“Sao lại phải thay quần áo?” Ngưng Lộ theo hướng ánh mắt nóng rực của anh nhìn xuống, nha, tay chân luống cuống kéo lại quần áo, khuôn mặt nhỏ thoáng chốc cũng hồng lên. Sau này xem ra phải mặc áo cao cổ mới được, đặc biệt là lúc ở cùng anh ta.
“Bởi vì chúng ta phải đến sân bay.” Sở Mạnh rốt cuộc có lòng tốt buông cô ra.
“Sân bay?” Ngưng Lộ cứng đờ. Đi sân bay làm gì? Chuyến bay của Sở Khương là buổi chiều, nhưng còn cô? Nghĩ đến đây khuôn mặt đỏ thắm của Ngưng Lộ trở nên trắng xanh. Sao anh ta có thể như vậy? Cô cùng anh ta đi tiễn Sở Khương, sẽ là cảnh như thế nào chứ? Cô không muốn đi, không muốn!
“Sao? Không muốn đi tiễn bạn trai cũ của cô sao?” Sở Mạnh nói xong không chút để ý, thật ra thì lời vừa nói ra khỏi miệng thì anh đã tức giận. Cô không muốn đi đối mặt như vậy sao? Anh càng muốn cô đi. Làm cho bọn họ từ nay từ bỏ hi vọng luôn.
“Tôi không đi, không đi!” Hốc mắt Ngưng Lộ đã ngấn lệ. Tại sao lại muốn ép cô làm những chuyện cô không muốn? Hơn nữa lại là chuyện cực kỳ khó chịu, cô không muốn đối mặt nhất.
“Cô không đi, tôi sẽ lập tức ở chỗ này muốn cô!” Âm thanh trên đỉnh đầu gần như nghiến răng nghiến lợi nói.
“Anh……” Hai hàng nước mắt theo hai gò má bóng loáng như những viên ngọc rơi xuống.
“Xem ra cô muốn cùng tôi ở nhà làm? Không bằng bây giờ bắt đầu đi!” Tên đàn ông khốn kiếp kia thế nhưng đã kéo khóa kéo phía sau váy của cô rồi.
“Tôi đi, tôi đi…..” Ngưng Lộ dùng hết hơi sức toàn thân đẩy anh ta ra, chạy thẳng lên lầu. Thím Trương từ trong phòng đi ra thấy thiếu phu nhân mặt đầy nước mắt uất ức chạy lên lầu, mà thiếu gia đứng ở chỗ đó hình như là đang cười? Là cười sao? Thím Trương cho là mình hoa mắt.
Nước Mắt Chia Ly
Sân bay luôn luôn là nơi chia ly đau lòng.
Sở Khương và ba mẹ từ phòng chờ VIP đi ra ngoài, nhìn trong đám người qua lại, mỗi một gương mặt đều xa lạ, đi lại vội vã, không người nào biết người nào. Chưa đầy 10 nữa anh phải ngồi lên chuyến bay rời đi mảnh đất quê hương anh đã sinh sống hơn 20 năm để bay đến một đất nước xa lạ. Nếu như nói có thứ gì không đành, có lẽ vẫn là người vô duyên gặp lại đó? Lộ Lộ, em biết anh hôm nay phải đi không?
Thiếu niên trong sáng ngọc thụ lâm phong giữa chân mày mơ hồ đã có một tia đau đớn, không còn dáng vẻ ngông cuồng khi đắc ý, lúc phấn chấn. Lần này anh ngã không hề nhẹ, thiếu chút nữa cũng đã không bò dậy nổi.
“Con trai, khi tới nơi nhất định phải lập tức gọi điện thoại về, đừng làm cho mẹ lo lắng.” Mẹ Sở giống như dặn dò một đứa trẻ 10 tuổi vậy. Dù sao lần đầu tiên xa nhà, lại là một mình. Nếu như không phải là Sở Vân Thiên phản đối, e rằng bà đã thu dọn xong hành lý bay qua đó cùng con trai. Nhưng ông xã phản đối cũng đúng, con người vẫn luôn phải học cách lớn lên. Không thể chăm sóc cả đời.
“Sở Khương, chờ một chút.” Sở Mạnh gọi em trai đang xếp hàng ở phía trước. Ngưng Lộ ở trong ngực nghe anh lên tiếng gọi Sở Khương thì toàn thân phát run. Sở Khương, thật sự là Sở Khương sao? Ngưng Lộ sợ đến không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Không chỉ Sở Khương mà ngay cả vợ chồng Sở Vân Thiên đứng ngay bên cạnh nhìn theo cũng kinh ngạc đến phải quay đầu lại nhìn sang, con trưởng không phải nói công việc bề bộn không đến tiễn sao? Sao bây giờ lại tới? Hơn nữa còn không phải đến một mình.
Sao anh hai lại tới? Hơn nữa còn mang theo Lộ Lộ - người mà bây giờ anh phải gọi là “Chị dâu”. Sở Khương quay lại nửa người, chứng kiến cô gái vẫn cúi đầu ở trong ngực anh hai, tay kéo hành lý càng nắm chặt hơn, gân xanh trên mu bàn tay trắng từng sợi từng sợi nổi lên, có thể tưởng tượng được anh phải tốn bao nhiêu hơi sức mới có thể kiềm nén xúc động kéo cô trở về bên cạnh mình. Cô vốn chính là cô gái nên được ôm ấp che chở trong ngực anh cả đời, bây giờ lại ở trong ngực một người đàn ông khác rồi. Bảo anh làm sao chịu nổi?
“Tới cũng đã tới rồi, sao có thể không lên tiếng chào hỏi?” Sở Mạnh dù có lôi léo vẫn đem Ngưng Lộ lôi đến trước mặt Sở Khương.
Sở Khương không quan tâm đến anh hai, trong lòng lẩn trong mắt anh chỉ tràn đầy hình ảnh của cô gái cúi đầu mặt tái nhợt. Tại sao nhìn bộ dáng của cô giống như sắp mệt chết, lông mi thật dài khẽ khép dưới ánh đèn của sân bay chiếu rọi