XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.

ởng cương quyết, người làm cha như ông cũng phải nhẫn nhịn ba phần, mà vợ ông thế nhưng cũng thất bại trước mặt mọi người, đã vậy còn muốn ở trước mặt mọi người lôi chuyện cũ mấy chục năm trước ra nói, bọn họ điên rồi, điên hết rồi, nhưng ông không muốn điên theo bọn họ. Bọn họ đều không đem vị trưởng lão nhà họ Sở như ông để vào trong mắt, vậy ông còn ở đây làm gì?
“Nhìn cái gì? Tránh ra tránh ra!” Dù sao cũng đã để người khác thấy được cần gì giả bộ thanh cao? Mộ Bội Văn thấy chồng mình rời đi một mình, đẩy những người vây xem ra đi theo. Chỉ để lại một đống vấn đề để người không biết đoán mò!






Không Muốn Tôi Lo, Muốn Ai Lo?

Về đến nhà, Ngưng Lộ vuốt gò má còn nóng hừng hực, ngay trước mặt Sở Mạnh đóng “rầm” cửa phòng lại, khiến Sở Mạnh ứng phó không kịp, cứ như vậy bị nhốt ngoài cửa. Thím Trương cầm hòm thuốc theo sau cũng sợ hết hồn: Thiếu phu nhân làm sao vậy? Cùng thiếu gia ra ngoài một chuyến khi trở về mặt liền sưng lên, còn dám nhốt thiếu gia ngoài cửa?
“Mở cửa.” Người đàn ông từ trước đến nay luôn tự phụ tới cực điểm, sắc mặt lúc này đã xanh mét, giọng điệu lạnh lùng đến làm cho thím Trương toàn thân nổi da gà. Thiếu phu nhân sao lại luôn thích chọc thiếu gia nổi giận vậy? Nhưng dường như chỉ có thiếu phu nhân mới có bản lĩnh như vậy, khiến thiếu gia từ trước đến nay tâm trạng vẫn luôn bình tĩnh, không bao giờ lộ ra ngoài giận thành như vậy? Cũng không biết là tốt hay xấu nữa.
Ngưng Lộ ném mình lên giường lớn, không muốn để ý đến tiếng gõ cửa của người đàn ông kia. Ai bảo anh ta quá đáng như vậy? Ở trường hợp như vậy còn hôn cô, cô biết nhất định là làm trái tim của Sở Khương bị thương rất sâu, đồng thời cô cũng biết mẹ Sở nhất định cũng hận mình đến chết. Cô chịu một cái tát này là đáng đời? Cô chính là không mở cửa để hắn tức chết! Ngưng Lộ lấy gối che kín lỗ tai, không muốn nghe tiếng gọi càng ngày càng lớn của người đàn ông bên ngoài.
“Quan Ngưng Lộ, tôi đếm đến ba, cô có can đảm không ra thì cứ thử xem!” Trong phòng vẫn không có một tiếng đáp lại, mặt của Sở Mạnh đã đen thui. Bởi vì tức giận, hầu kết của anh lúc lên lúc xuống. Nếu như Ngưng Lộ thấy được vẻ mặt tức giận của anh lúc này nhất định sẽ hối hận hành động hờn dỗi của mình, nhưng cô muốn hối hận thì cũng phải đợi sau khi anh phát tiết xong cơn giận mới biết là mình lại chọc đến người đàn ông giống cầm thú kia.
"Ai bảo anh hôn tôi làm gì? Đáng đời! Chúng ta huề nhau." Ngưng Lộ nghĩ tới chuyện này, cảm xúc lại rối loạn. Tính ra vẫn là cô bị thiệt thòi, cô tát một cái trên mặt anh căn bản không có chuyện gì, mà mặt của mình đoán chừng mấy ngày mới có thể bình thường lại. Mới vừa rồi ở phòng tắm cô thấy được mình trong gương còn giật mình nữa là.
"Tôi là chồng cô, tôi muốn khi nào hôn cô thì hôn cô, muốn hôn ở đâu thì hôn ở đó.” Bởi vì giọng nói lạnh nhạt của cô, Sở Mạnh cảm giác được cơn giận của mình lại bắt đầu bùng phát.
"Anh. . . . . . Tôi không muốn nói chuyện với anh." Nghe thử đây có phải là những lời mà con người nên nói sao? Cô là vợ của anh, chẳng lẽ một chút tự do cũng không có sao? Nhưng anh coi cô là vợ sao? Là đầy tớ mới đúng! Hơn nữa còn là trên giường. Cho nên hôm nay anh ta muốn làm như vậy là muốn cho Sở Khương khó chịu? Sao anh ta lại xấu xa như vậy chứ? (Ling: Ngưng muội ah, người ta có câu đàn ông không xấu phụ nữ không yêu ah, chẳng lẽ muội không biết câu này sao?)
Sở Mạnh nâng cái cằm của cô lên, vết thương trên mặt cô làm cho anh tạm thời không để ý tới cô…. Cứng rắn kéo cô về bên giường. Ngưng Lộ cũng không tiếp tục lên tiếng, thấp mắt thấy anh mở hòm thuốc ra, sau đó lấy bông băng và thuốc nước ra nhẹ nhàng giúp cô thoa lên. Cảm giác thuốc nước mát mát làm cô thoải mái đến nhắm nghiền hai mắt.
Động tác thoa thuốc của Sở Mạnh càng ngày càng chậm, bởi vì anh bị dáng vẻ im lặng nhắm hai mắt hiếm khi xuất hiện trước mặt anh làm ngu ngơ. Mặc dù khuôn mặt vừa đỏ vừa sưng nhưng trong mắt anh cô vẫn đẹp như thế. Chân mày lá liễu cong cong bên dưới là một đôi mắt to, vừa tròn vừa sáng, nhưng lúc này im lặng nhắm lại, chiếc mũi dọc dừa ngạo nghễ ưỡn lên đang đều đều hít thở không khí, làm cho anh yêu thích nhất vẫn là cái miệng nhỏ nhắn, vừa mở miệng là chọc anh nổi giận, đỏ thắm đến không cần bất kỳ cách làm đẹp nào. Cái miệng nhỏ nhắn này thích hợp hôn cỡ nào chứ, vừa nghĩ tới bộ dáng cô phía dưới anh, cầu xin anh yêu kiều cỡ nào, thân thể Sở Mạnh đã nóng lên. Mà anh lại kháng cự không được khát vọng từ nội tâm, buông thuốc nước trong tay xuống, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn vẫn luôn dụ dỗ anh phạm tội.
"Không cần, đau quá!" Ngưng Lộ đẩy mặt anh ra, bởi vì anh đụng phải vết thương của cô. Người đàn ông này có phải mọi lúc mọi nơi đều có thể động dục không? Ngưng Lộ xoay người lại, vùi mặt trong chiếc gối mềm mại, không muốn để cho anh ta đụng.
“Ngồi dậy tôi xem một chút! Nếu thật sự đau như vậy thì uống một viên thuốc giảm đau được không?” Sở Mạnh khó có dịp dùng giọng điệu dịu dàng như vậy nói chuyện với cô