Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
xuống một tầng bóng dáng nhàn nhạt. Anh hai đối xử với cô không tốt sao? Hai tay trống rỗng muốn vuốt ve khuôn mặt ngày nhớ đêm mong đó, không ngờ, một đôi tay khác đưa ra nhanh hơn so với anh, ngăn anh lại. Tay Sở Khương ngừng ở không trung làm sao cũng không thu lại được.
“Sở Khương, em không phải nên gọi một tiếng “chị dâu” sao?” Khi Sở Mạnh ý thức được em trai muốn đưa tay sờ người phụ nữ của anh, trong mắt lóe lên một tia sâu không lường được.
Anh hai, anh nhất định phải chà đạp tim tôi như vậy anh mới cảm thấy thoải mái sao? Trong mắt Sở Khương đỏ bừng. Thật là buồn cười, người phụ nữ anh yêu đang ở trước mắt, thế nhưng muốn anh phải mở miệng gọi “chị dâu”? “Chị dâu”, sao anh có thể gọi được? Anh hai, anh thật quá đáng! Vừa tức giận vừa không cam tâm làm cho toàn thân Sở Khương dường như muốn lập tức bộc phát ra ngoài.
Mà Ngưng Lộ khi nghe những lời của Sở Mạnh nói chợt ngẩng đầu. Anh cách cô chỉ có 1 mét nhưng lại giống như cách thiên sơn vạn thủy làm sao cũng không thể vượt qua. Sở Khương, Sở Khương …… những giọt nước mắt trong suốt óng ánh vẫn không nhịn được nữa mà rơi xuống. Ngưng Lộ đã không quản được người khác sẽ nhìn như thế nào, không quản được đôi tay sắt bên hông cô đang siết chặt hơn. Sở Khương, anh sống không tốt sao? Sao lại gầy như vậy? Sao lại không chăm sóc tốt mình? Nước mắt rơi càng nhiều hơn………
Không khí dường như ngưng tụ lại, anh nhìn hốc mắt cô đỏ bừng, khuôn mặt ràn rụa nước mắt, cô không còn là nàng cô chúa anh có thể ôm vào trong ngực che chở trăm bề nữa; cô nhìn khuôn mặt gầy nhưng không giảm phần anh tuấn của anh, anh không còn là cảng tránh gió che mưa của cô nữa. Bọn họ không thể trở về quá khứ được rồi.
Bọn họ xem anh là không khí sao? Sở Mạnh nổi giận mà dùng sức đem gương mặt Ngưng Lộ xoay lại, mang theo tức giận muốn cuốn lấy cô, làm cho cô ngay cả hơi sức phản kháng cũng không có.
Đáng ghét, sao anh ta lại đáng ghét như vậy? Thế nhưng lại hôn cô ngay trước mặt mọi người và Sở Khương? Anh xem cô là cái gì? Hai tay nhỏ của Ngưng Lộ không ngừng đánh vào sau lưng anh nhưng một chút hiệu quả cũng không có. (Ling: đàn ông ghen còn đáng sợ hơn phụ nữ ghen nữa trời)
Sự Va Chạm Của Cái Tát
Cảnh này khiến cõi lòng Sở Khương hoàn toàn tan nát, không thể tiếp tục xem nữa. Đi thôi đi thôi! Trên đầu lại truyền đến tiếng loa nhắc nhở lên máy bay. Phải đi, phải đi rồi! Anh hai, tất cả những gì anh mang đến cho tôi, tôi sẽ trả lại gấp bội. Lộ Lộ, em nhất định phải chờ anh trở về! Nhất định phải chờ anh! Ai nói nước mắt đàn ông không dễ rơi, chẳng qua là chưa đau lòng tới tột đỉnh mà thôi. Một giọt nước mắt trân quý của đàn ông đã rơi trên sàn nhà, trong nháy mắt người đến người đi đông đúc đã không thấy.
Thấy em trai đã xoay người đi, trong mắt Sở Mạnh thậm chí có ánh sáng thắng lợi. Đúng vậy, anh đã thành công cướp được người phụ nữ của nó, cũng thành công đâm vào tim em mình một cây kim vĩnh viễn cũng không rút ra được. Cô gái mặt đầy nước mắt trong ngực, anh sẽ không bao giờ buông tay nữa. Không buông! Người khác muốn nhìn thì nhìn cho đã đi! Anh không quan tâm. Anh chỉ muốn làm chuyện anh muốn làm, ví dụ như dụ dỗ cô có thể há miệng để anh có thể hôn sâu hơn, đầu lưỡi bền bỉ cạy hàm răng cắn chặt ra ………
“Bốp”, một tiếng va chạm giữa thịt với thịt lanh lảnh vang lên trong sảnh chờ máy bay, làm người qua đường đưa mắt nhìn.
Ngưng Lộ cắn môi thu hồi bàn tay trắng nõn bởi vì dùng sức quá mà đau, nhìn khuôn mặt tối sầm của anh mà lòng run sợ. Nhưng ai bảo anh làm vậy? Hơn nữa còn là cưỡng hôn cô ngay trước mặt Sở khương. Vui lắm sao? Sở Khương đâu rồi? Nơi khóe mắt đã sớm không còn thấy bóng dáng anh ấy. Anh ấy đi rồi, đi thật rồi. Từ nay về sau đã rời khỏi cuộc sống của cô. Vậy còn cô? Sẽ cùng người đàn ông ở trước mặt động một chút là cưỡng bức cô có tương lai như thế nào? Ngưng Lộ chỉ cảm thấy trước mặt mình chỉ một màu đen, cái gì cũng không thấy được. Cô cũng không muốn có tương lai với anh ta, tốt nhất anh ta đang trong cơn tức giận đánh chết cô đi! Lúc nghĩ như vậy, mắt cũng nhắm chặt lại, chết thì chết đi!
“Bà ….. Tôi mặc kệ bà, bà thích ở đây làm sao thì làm.” Vừa nhắc tới cái gai trong lòng kia, Sở Vân Thiên không muốn nhắc lại tức giận xoay người đi.
“Sở Vân Thiên, ông đứng lại!”
“Này! Đây không phải là tổng giám đốc tiền nhiệm của Sở Thành sao?” Người qua đường Giáp nói nhỏ.
“Đúng vậy, tại sao ở chỗ này? Người mới đi vừa rồi hình như là tổng giám đốc đương nhiệm của Sở Thành? Người phụ nữ kia hình như là vợ mới cưới của anh ta đó!” Người qua đường Ất dường như biết được nhiều hơn, xem ra nên thường chú ý tin tức kinh tế tài chính.
“Mâu thuẫn gia đình lôi đến sân bay?” Người qua đường Bính cũng tò mò chen vào một câu.
Các loại suy đoán của người qua đường toàn bộ lọt vào tai Sở Vân Thiên làm ông cực kỳ không vui, ông không để ý đến vợ mình ở phía sau, nghênh ngang đi ra ngoài. Hôm nay sao thế? Con trưởng mất khống chế, vợ cũng mất khống chế. Con trư