Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2029 lượt.
Ai Dám Ức Hiếp Cô?
Nam sinh giúp cô giải vây còn có cô gái có nụ cười ngọt ngào trông nhỏ tuổi hơn cô một chút, bọn họ đứng chung một chỗ giống như một đôi tình nhân trẻ tuổi hạnh phúc vậy, gợi cho cô nhớ lại những hồi ức thống khổ. Năm đó cô và Sở Khương cũng ngọt ngào và hạnh phúc như vậy. Tiếng bước chân hỗn độn biến mất ở cửa lớp học.
“Này, tôi tên Giang Nhã Hàm.” Lúc bước xuống bậc thang cuối cùng của khoa, Ngưng Lộ từ xa nghe được giọng nói trong trẻo mà vang dội của cô bé kia. Giang Nhã Hàm, một cái tên rất êm tai, Ngưng Lộ ghi nhớ.
Chỉ muốn vội vã rời đi Ngưng Lộ không có chú ý đến một chiếc xe thể thao nổi tiếng đắt giá đậu ở ven đường, cúi đầu đi qua. Buổi sáng khi chú Trương đưa cô tới trường, Ngưng Lộ vì không muốn làm người khác chú ý nên đã xuống xe ở cửa trường. Bây giờ chú ấy hẳn là cũng đã tới rồi? Nghĩ tới đây bước chân của Ngưng Lộ nhanh hơn. Đau lòng không thôi hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng về nhà, yên tĩnh một mình mà thôi.
Đến khi phía sau truyền tới tiếng còi xe Ngưng Lộ mới dừng lại bước chân, cô đi sát ven đường không có cản trở xe lưu thông mà? Chẳng lẽ trong sân trường rộng như có một chiếc xe chở hàng sao?
Xe chạy nhanh như bay, trong xe hoàn toàn yên lặng. Ngưng Lộ không phải không muốn nói chuyện với anh, mà là không biết nói gì, cho nên chỉ xoay đầu nhìn khung cảnh bên ngoài.
“Muốn ăn gì?” Cho đến giọng nói của anh lần nữa truyền vào trong tai, Ngưng Lộ mới phục hồi lại tinh thần, bây giờ bọn họ không phải đang trên đường về nhà. Vậy anh muốn dẫn cô đi đâu?
“Nhà chú thím Trương có việc bọn họ đã về nhà rồi, vài ngày nữa mới trở về. Tối nay chúng ta ăn ở ngoài.” Thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, Sở Mạnh hiếm khi kiên nhẫn giải thích. Chẳng trách anh ta lại tới đón cô! Anh ta có thể không tới mà, dù sao trước kia cô vẫn thường ngồi xe buýt về nhà.
“Quan Ngưng Lộ, cô đang khiêu khích sự kiên nhẫn của tôi phải không?” Thấy cô từ sau khi lên xe đến giờ vẫn không để ý tới anh, để anh một mình lẩm bẩm một mình chẳng nói chẳng rằng, vốn tính tình không được xem là tốt lần này lại bộc phát. Người phụ nữ chết tiệt này, vừa đụng phải cô thì anh không tức giận không được
“Tôi lại không kêu anh tới đón tôi.” Ngưng Lộ cho là anh tới đón cô nhưng không vui. Từ khi gặp anh ta tới giờ chẳng có một câu nói hay ho, càng không ngừng lớn tiếng với cô, nếu quả thật không muốn tới, anh ta có thể sai người khác tới mà? Bây giờ lại trút giận với cô là sao.
“Cô nói cái quái gì? Tôi hỏi cô muốn đến chỗ nào dùng cơm.” Sở Mạnh dứt khoát dừng xe lại ở ven đường, chọn xong địa điểm trước rồi mới đi! Anh đã chịu đủ vẻ mặt uất ức và lạnh nhạt của cô rồi, giống như anh đang ngược đãi cô vậy.
“Tôi không muốn đi, tôi muốn về nhà!” Vốn ở trường bị ba nữ sinh kia chế nhạo và đùa cợt, trong lòng Ngưng Lộ đã rất khó chịu, hiện tại người đàn ông này lại luôn lớn tiếng với cô làm cô càng thêm uất ức, sau khi tùy hứng trả lời anh một câu thì hai hàng nước mắt trong suốt đã theo gương mặt quanh co khúc khuỷu chảy xuống.
Người phụ nữ này làm bằng nước sao? Kể từ khi anh biết cô tới nay dường như mỗi lần ở cạnh anh cô đều khóc. Sao lại có nhiều nước mắt như vậy chứ? Anh nhiều lắm chỉ nói cô một câu mà thôi, sao lại có thể khóc? Sở Mạnh luôn không để ý tới cảm xúc của những người phụ nữ quanh mình, nhưng người phụ nữ đang khóc tới rối tinh rối mù trước mắt này lại làm cho anh mềm lòng, không thể nói cô thêm câu nào nữa.
"Sao vậy? Nói cho tôi biết có phải có người ức hiếp cô hay không?" Sở Mạnh nhẹ giọng nói.
Nhưng chính giọng nói như vậy lại làm cho tiếng khóc của Ngưng Lộ lớn hơn, sự uất ức giống như nhân lên vô hạn vậy. Thật là khổ sở, thật là khổ sở! Đau lòng đến không để ý tới mình ghét anh, không để ý tới cô đau khổ như vậy, đầu sỏ gây nên chính là anh, Ngưng Lộ ôm chặt bàn tay duỗi ra của anh khóc lớn lên.
Nước mắt ấm áp không ngừng chảy xuống lòng bàn tay của anh, từng giọt từng giọt chạm vào chỗ sâu nhất trong lòng anh, một sự thương tiếc chưa từng có làm lay động cõi lòng anh. Anh biết, tất cả đã sớm không còn như lúc trước. Nhưng sao cô lại muốn khóc đến như vậy? Những giọt lệ này chảy là vì ai? Anh biết đó không phải vì anh, Nhưng anh không muốn cho cô rơi lệ vì người đàn ông khác.
Sở Mạnh mặc cô ôm cánh tay anh như vậy, không nhúc nhích được, anh không biết làm sao an ủi cô. Muốn chặn lại miệng của cô chỉ có một cách, đó chính là hôn cô đến cô không cách nào ra tiếng. Nhưng hôm nay anh lại không muốn làm vậy!
Trong xe im lăng, thời gian theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của cô từng giây từng phút qua đi. Đèn đã sáng lên rực rỡ, người qua lại vội vàng, Ngưng Lộ rốt cuộc cũng ngừng lại, ý thức được mình ôm tay của anh lâu như vậy, vội vàng buông ra. Nhưng sau khi khóc tâm trạng đã thoải mái không ít, Ngưng Lộ rút khăn giấy trên xe lau đi nước mắt chưa khô trên mặt.
Động tác nóng lòng phủi sạch như vậy của cô làm tâm trạng Sở Mạnh không tính là quá tệ lại bão nổi, lợi dụng xong liền vứt bỏ sao? Anh cũng không biết Sở Mạnh anh lúc nào thì trở th