Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2053 lượt.
i về? Vị này là?" Ngồi ở lầu dưới phòng khách than thở, thím Trương nghe được ngoài cửa có tiếng mở khóa, tìm theo tiếng nhìn lại thấy là Sở Mạnh trở về, trên mặt hiện lên nụ cười. Nhưng thấy sau lưng anh là một phụ nữ có vóc người cao gầy mà thái độ đầy kiêu ngạo, bà không cười nữa. Bà ở nhà họ Sở giúp việc lâu như vậy chưa từng thấy qua đại thiếu gia mang phụ nữ trở về, một lần cũng không có. Nhưng mà hôm nay là thế nào? Chẳng lẽ đây là nguyên nhân anh cùng thiếu phu nhân chiến tranh lạnh? ại
"Tiêu Diệc San." Sở Mạnh không mang theo bất kỳ biểu cảm nào nói. Cũng không muốn giới thiệu thêm.
Còn đang giả bộ sao? Sở Mạnh thấy lông mi cô hơi rung động lại hơi uốn cong lên, tự nhiên nảy sinh muốn trêu chọc cô, mặt anh cúi xuống nhẹ nhàng ngậm cái miệng nhỏ nhắn trắng như tuyết, sắc mặt của cô quá tái nhợt không bằng để anh cho thêm chút màu đỏ đi!
"Không nên đụng vào tôi." Ngưng Lộ cuối cùng cũng mở mắt ra, dùng sức đẩy anh ra. Kể từ sự việc lần trước về sau, anh đụng chạm cô trở nên khó có thể tiếp nhận hơn. Khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì tức giận mà hai má ửng hồng, trong đôi mắt thật to tràn đầy lạnh nhạt cùng xa cách, thậm chí có xóa thế nào cũng không hết sự chán ghét của cô.
"Quan Ngưng Lộ, em có biết em ở đây nói cái gì hay không? Tôi không thể đụng vào em sao?" Không có cẩn thận khiến anh ngã ngồi trên mặt đất, Sở Mạnh nghe được lời của cô liền đứng dậy, dùng sức giữ chặt mặt của cô. Một giây trước cảm xúc không coi là quá tệ, một giây sau đã tức giận, cứ như vậy ghét anh hay sao?
Ngưng Lộ chỉ là một lần nữa nhắm mắt lại, giống như nhìn anh lâu sẽ cảm giác lãng phí. Anh cũng không phải mắc bệnh truyền nhiễm, cô phải dùng tới thái độ như vậy đối với anh sao?
"Sao không nói lời nào? Hả? Tôi là của gì của em, tôi vì sao không thể đụng vào? Tôi muốn đụng nơi nào thì đụng nơi đó." Vừa nói chuyện hai tay cũng không ngừng di động trên người cô.
"Hành động của anh làm cho tôi cảm thấy dơ bẩn. Nếu như anh nhất định phải dùng sức mạnh để cưỡng bức tôi, tôi không còn lời nào để nói." Ngưng Lộ nhắm mắt lại, giọng điệu nhàn nhạt như nước, giống như tất cả cô đã không để ý, không quan tâm.
"Cưỡng bức? Quan Ngưng Lộ, em lựa lời thật làm cho tôi giật mình! Em không được quên lúc trước là ai chủ động đưa tới cửa hay sao? Là tôi cưỡng bức em sao? Bây giờ còn giả thanh cao cái gì? Tôi bẩn? Em có thể hưởng thụ tôi xong rồi chùi đi sạch sẽ sao?" Lời của anh từng câu, từng câu đâm vào trái tim, đau đến mức hô hấp không thông. Suy cho cùng, trong lòng Ngưng Lộ đã nguội lạnh. Đúng vậy, cô so với anh ta tốt hơn chỗ nào? Chỉ là có một thân phận gái điếm hợp pháp bồi đàn ông lên giường mà thôi. Nhưng mà tại sao phải lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy nhắc nhở cô chứ?
"Tôi biết. Anh không phải nhắc nhở tôi!" Nước mắt nhịn không được nhỏ giọt xuống.
"Còn tự giác biết rõ sao. Nếu biết, cũng không cần ngược đãi con tôi nữa, bây giờ đi xuống ăn cái gì. Tôi không muốn sinh ra một đứa trẻ suy dinh dưỡng." Sở Mạnh buông cô ra rồi đứng dậy, không đi nữa anh có khả năng làm tổn thương chính mình.
"Sau năm phút, tôi không thấy em ở dưới lầu thì tự mình lo liệu đi." Đi tới trước cửa phòng, Sở Mạnh quay đầu bỏ lại một câu.
Trong phòng khách, Tiêu Diệc San một tay cầm trà đặt ở khóe miệng lại không uống, cặp mắt trợn lên nhìn cầu thang. Quái, sao đi lên lâu như vậy? Mới vừa rồi cô nhìn sơ lược bố cục phòng ốc, phòng sách phải là ở dưới lầu mới đúng chứ? Tại sao anh ấy đi lên lầu lâu như vậy không xuống? Chẳng lẽ. . . . . . cặp mắt Tiêu Diệc San nhìn quanh, xoay người lại hướng về phía thím Trương đang phòng bếp hỏi: "Ai! Cái đó gọi là gì vậy?"
Nói Bóng Nói Gió
"Cô Tiêu, xin gọi tôi là thím Trương. Có chuyện gì không?" Thím Trương ở trong phòng bếp lộ nửa người ra. Người phụ nữ này thật sự là không có chút lễ phép, nếu như cô ta không phải là thiếu gia mang về, bà cũng không muốn để ý tới. Có gì đặc biệt hơn người đâu chứ! Dáng dấp cũng không có xinh đẹp hơn thiếu phu nhân nhà bọn họ, còn suốt ngày mang theo khuôn mặt dì ghẻ, người nào muốn để ý cô ta chứ!
"Thím Trương, thím đang bận làm gì vậy? Hình như con ngửi thấy mùi thuốc!" Tiêu Diệc San để ly trà trên tay xuống, cố ý đi tới cửa phòng bếp với trò chuyện thím Trương.
"Cô Tiêu, đây là thuốc bổ cho thiếu phu nhân đang mang thai nhà chúng tôi, haha, thiếu gia chính là không yên tâm, mỗi ngày buổi trưa đều muốn tự mình về xem thiếu phu nhân uống xong mới đi làm. Nếu như cô ngửi không quen có thể qua bên kia ngồi." Thím Trương nói xong mặt không đỏ, tim không đập nhanh, đối phó loại phụ nữ này không cần lòng tốt, huống chi thiếu gia đối với cô ta cũng rất thờ ơ không phải sao? Bà cũng không có nói láo, mỗi ngày thiếu gia gọi điện thoại về không tính sao?
"A, thiếu phu nhân các người không có đi học sao? Nhưng mà đại học trong nước cũng không khá hơn chút nào, tốt nghiệp xong cũng không dùng được." Không trách được Sở mạnh đi lên lâu như vậy chưa có xuống! Thì ra là hai v