Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
ợ chồng ở phía trên ân ái! Cô ở đây ngu ngốc chờ đợi thì coi là cái gì? Nhưng Tiêu Diệc San có thể được coi là người giấu được tâm sự, trong lòng không vui nhưng trên mặt vẫn mỉm cười.
"Có một số việc không đến lượt em tò mò cũng không cần em hỏi. Làm tốt bổn phận của em là tốt rồi." Sở Mạnh đi từng bước một xuống, giọng điệu rõ ràng có phần lạnh nhạt. Sở dĩ lần trước để cho cô ta cùng về chỉ là nể mặt của dì mà thôi, trùng hợp năng lực làm việc của cô không tồi, anh không ngại có thêm một trợ thủ đắc lực, không hơn. Cho dù cô nói ra là em họ của anh không đồng nghĩa với việc có thể quản cuộc sống riêng tư của anh.
"Thím Trương, canh chưa xong sao?" Sở Mạnh đi qua Tiêu Diệc San đang tức giận đi về phía phòng bếp.
"Thiếu gia, có rồi có rồi. Tôi lập tức múc ra. Thiếu phu nhân tỉnh ngủ rồi sao?" Thuốc bắc đen sì sì rót vào trong chén sứ trắng tinh xảo, một mùi thuốc bắc nguyên chất lập tức tỏa mùi ra khắp phòng khách.
"Khụ khụ khụ, chị dâu mỗi ngày đều uống loại thuốc này sao?" Tiêu Diệc San cũng không di liền, thấy thím Trương bưng chén thuốc đen sì sì kia ra liền bịt mũi khinh thường hỏi. Thật là một phụ nữ vô dụng, có thai còn phải cả ngày lẫn đêm ăn này ăn kia.
"Thím Trương, để thuốc đó, thím đi xuống trước đi." Sở Mạnh ngồi bên bàn, cầm thìa nhỏ trong chén lên nhẹ nhàng khuấy, làm cho chén thuốc nóng mau nguội, sao cô ấy còn chưa xuống ?
"Anh Mạnh, anh làm sao có thể làm chuyện như vậy?" Sau khi thím Trương lui ra, Tiêu Diệc San vẻ mặt không thể tin nổi thét lên. Sở Mạnh làm sao có thể làm chuyện phục vụ người khác? Anh luôn luôn kiêu ngạo, tự phụ, trong mắt không coi ai ra gì, cái người đàn ông ‘đầu đội trời, chân đạp đất’ đó làm sao sẽ làm chuyện chỉ có bà chủ nhà mới làm chứ?
"Chuyện nào? Diệc San, về chỉnh sửa lại tài liệu đầu tư Hoành Cơ được không? Anh hi vọng lần dự thầu này nắm chắc trăm phần trăm." Gần hai năm nay, Sở Thành bắt đầu tiến sang lĩnh vực bất động sản, mà Sở Kim là do một tay Sở Mạnh xây dựng nên. Cặp mắt nhìn quanh, thấy nơi cầu thang bóng dáng màu trắng kia đang do dự có nên xuống hay không.
"Chị dâu, thật không khéo, lần này tới lại không thể trò chuyện với chị một chút rồi. Lần sau có cơ hội em lại tới thăm. Hẹn gặp lại." Theo ánh mắt Sở Mạnh nhìn sang, Ngưng Lộ mặc váy bằng vải bông màu trắng rộng thùng thình đến chân, chân mang dép lông, một tay đặt lên tay vịn cầu thang, trong mắt lúc thấy cô cũng không có bất kỳ biểu hiện hoan nghênh nào. Thậm chí Tiêu Diệc San cảm giác được cô ta đối với sự tồn tại của cô căn bản không quan tâm, giống như là nhìn một người xa lạ, cô bắt chuyện cũng không có trả lời. Nhưng mà, một ngày nào đó cô muốn cô ta ở trước mặt cô phải khóc.
Không có ai đáp lại, Tiêu Diệc San xấu hổ rời đi.
Lại Gặp Đường Tĩnh Đằng
Sau khi Tiêu Diệc San rời đi, Ngưng Lộ mới từng bước một từ từ đi xuống cầu thang, giữa chúng ta có cái gì hay để nói sao? Ngưng Lộ thầm nói trong lòng. Đối với loại phụ nữ có ý đồ như Tiêu Diệc San, cô không có hứng thú giao du với cô ta, nhưng cô ta là em họ của người đàn ông kia, nhất định không thể tránh khỏi gặp mặt. Cũng không biết giữa bọn họ có phải là quan hệ anh em họ thật sự hay không, bởi vì rõ ràng ở trong mắt cô ta, cô thấy được sự ái mộ không thể nhầm lẫn. Đúng vậy, ái mộ, ánh mắt phụ nữ ái mộ một người đàn ông. Nhưng mà em họ yêu anh họ? Ở thời đại này còn tác dụng sao? Nếu như hai bên đều không để ý miệng lưỡi thế gian, vậy sẽ không sao chứ? Nhưng Ngưng Lộ không cho là như vậy bởi vì biểu hiện Sở Mạnh đối với Tiêu Diệc San có cảm giác không giống nhau. Yêu một người đàn ông như vậy, nhất định chỉ có thể là bị tổn thương, bởi vì anh ta căn bản cũng không có tình.
Tỉnh táo lại rồi rửa mặt, chải gọn gàng tóc loạn, nhìn cô thoạt nhìn có sức sống hơn trước nhiều, chẳng qua là sau khi ngồi xuống trước mặt anh, cô nhìn chằm chằm trên mặt bàn nào đó một giờ, lẳng lặng không lên tiếng, giống như búp bê không nói chuyện.
"Được rồi, có thể uống." Sở Mạnh thử một ngụm, sau đó đẩy chén tới trước mặt cô, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cô không dứt.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vẫn lạnh nhạt như cũ, một ngụm nhỏ lại một ngụm nhỏ uống chén canh quái dị kia. Nhưng mà mỗi lần uống một hớp, chân mày càng lúc càng nhăn. Thím Trương đi đâu rồi? Sao hôm nay không đem mứt hoa quả tráng miệng lấy ra? Mắt Ngưng Lộ len lén nhìn người đối diện. Đúng vậy, cô không muốn mở miệng nói chuyện với anh ta.
"Tùy anh." Ngưng Lộ để cái chén nhỏ uống không dư lấy một giọt xuống, trả lời thản nhiên. Cùng anh ta vui vẻ đi! Cô cùng lắm chỉ là một con rối biết nói chuyện thôi, không phải sao?
"Không tình nguyện sao?" Dáng vẻ lạnh nhạt của cô khiến Sở Mạnh mất hứng.
"Tôi không có. Tôi đi lên thay quần áo trước." Ngưng Lộ rũ mắt xuống. Mà anh chỉ là im lăng nhìn cô không nói lời nào. Không để ý tới anh, Ngưng Lộ quay người đi lên lầu.
Ở trong trường học một lần nữa bất ngờ chạm mặt Đường Tĩnh Đằng, không ngờ chính là động tác anh vội vàng lôi k