Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tác giả: Phong Tư

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 134558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.

m Nguy: "Hạ Ngưng Âm tới đây bàn chuyện gì với quản lí Vương?"
Nghe tới tên Hạ Ngưng Âm, Lam Nguy hơi cau mày, khẽ cười, "Đến lấy đơn hàng cho công ty cô ấy, hồi trước anh từng nhắc qua muốn mua số lượng lớn đồ điện mà? Nên dự án này bên mình hợp tác với họ."
Tư Khảm Hàn gật đầu, lời nói xoay chuyển, "Anh mau liên lạc với Huân Thức, bảo anh ta điều tra cặn kẽ về Hạ Ngưng Âm cho tôi." (Anh này xuất hiện sau khi Hàn ca làm tình với Âm tỷ lần đầu tiên ấy)
"Vâng, nếu không còn việc gì tôi xin phép ra ngoài."
"Khoan đã...!" Tư Khảm Hàn gọi Lam Nguy đang muốn rời đi "Đem bản kế hoạch thu mua đồ điện vào đây."
"Vâng."
Ngón tay Tư Khảm Hàn vân vê chiếc cằm cương nghị, tay lật văn kiện nhưng khóe miệng dâng lên ý cười không rõ, cầm điện thoại nhấn dãy số dài.
Hạ Ngưng Âm thu dọn đồ đạc trên bàn, đứng dậy vươn vai sảng khoái.
Lan Khả đi tới gõ vào bàn của cô, "Nè, tối nay đến nhà tớ ăn cơm nha?"
Hạ Ngưng Âm nháy mắt mấy cái, cô biết Lan Khả mời cô ăn cơm, chẳng qua là đổi sức lao động để lấy bữa cơm miễn phí, nhà cô ấy mở quán ăn, nhưng không lớn lắm, chỉ thuê hai nhân công, mọi việc đều do mẹ Lan Khả làm.
Buổi tối rất đông khách, hồi trước cô hay dẫn khách hàng đến đây ăn cơm để giới thiệu giúp Lan Khả, thuận tiện được ăn những món cô thích, đặc biệt là cá hấp Tứ Xuyên, bò nộn ớt, vừa thơm vừa cay, lúc nhỏ ba Hạ thường mang cô đến tiệm nhà Lan Khả ăn mấy món đó.
Nơi đó cho cô nhiều kỉ niệm ấm áp, nhớ tới ba, Hạ Ngưng Âm lại đau lòng, mở điện thoại muốn gọi cho ba, nhưng có Lan Khả bên cạnh hơi không tiện.
Nhớ tới hôm nay Tư Khảm Hàn nói nhỏ bên tai cô, đành thở dài thườn thượt, cô không thể được voi đòi tiên, lời kim chủ là mệnh lệnh, nhưng kim chủ như Tư Khảm Hàn là dạng dễ dãi lắm rồi, tuy nhiên tính tình là mùa hè còn sắc mặt là mùa đông của anh làm cô khó lòng đoán trước được.
Lan Khả đặt mông xuống ghế của Hạ Ngưng Âm, giả bộ dụ dỗ: "Cá hấp Tứ Xuyên, bò nộn ớt, thế nào?"
Hạ Ngưng Âm ngẩng đầu trừng cô, tức giận trả lời, "Tớ bận rồi..., để ngày mai đi, nhớ chừa phần cho tớ."
"Lại có việc? Là nhân vật lớn nào để cậu bận rộn như vậy?" Lan Khả châm chọc, mấy ngày nay cô thấy Hạ Ngưng Âm rất lạ, đổi lại trước kia chỉ sợ Hạ Ngưng Âm đến nhà cô ăn cơm miễn phí không kịp.
"Tớ là nhân vật lớn đó, cậu không rõ sao?" Hạ Ngưng Âm hỏi ngược lại, "Đi trước."
Tạm biệt Lan Khả, Hạ Ngưng Âm đi siêu thị mua chút đồ ăn, sau đó rẻ ngang qua chợ mua vài thứ lặt vặt, hôm nay tan làm sớm nên cô muốn tự nấu vài món, nếu không sáng mai lại đến công ty trễ giờ.
Hạ Ngưng Âm tay cầm đồ, tay mở cửa đã thấy đèn sáng trưng, xem ra Tư Khảm Hàn đã trở lại, Hạ Ngưng Âm lười phải quan tâm, đi thẳng vào bếp chuẩn bị hương liệu, tay xách nách mang làm cô mệt muốn đứt hơi.
Tư Khảm Hàn từ thư phòng đi ra, tay bưng cái cốc không, nghe tiếng nước từ nhà bếp ngờ vực đưa mắt nhìn.
Tư Khảm Hàn lười biếng dựa lưng vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, đèn chùm phòng bếp soi sáng cả nụ cười khả ái của Hạ Ngưng Âm, cánh môi đỏ thắm dưới ánh đèn trở nên quyến rũ hơn, cái cổ thon trắng noãn, hai mắt Tư Khảm Hàn buộc chặt hình dáng mảnh khảnh thoáng qua sự ham muốn mãnh liệt, con mèo nhỏ đúng khẩu vị của anh rồi, tùy thời đều có thể khơi lên dục vọng, ưmh, tối nay phải ăn liền, ha ha.
Bất chợt nghĩ đến điều quan trọng gì, Tư Khảm Hàn đi tới chỗ Hạ Ngưng Âm, anh có thói quen mang dép trong nhà nên bước đi không hề phát ra tiếng động.
Hạ Ngưng Âm đem thức ăn bao bọc kĩ lưỡng rồi bỏ vào tủ lạnh.
Mới kéo được nửa cửa tủ, bỗng dưng động tác ngừng lại, đôi mắt nhíu sâu nhìn tủ lạnh.
Không phải vì tủ lạnh kì lạ, mà thật ra thì cũng có chỗ lạ lắm, trong phòng bếp cái gì cũng mới toanh, cách bài trí hòa nhã, chỉ có cái tủ lạnh tuy nói là đồ hiệu nhưng có cảm giác đã bị dùng qua, có khi đã hơn mười năm nữa là khác, màu sắc rất cũ, đặt giữa nơi xa hoa thật trơ trọi.
Mặc dù còn dùng được nhưng Tư Khảm Hàn rất dư dả tiền bạc, đời nào đổi không nổi cái tủ lạnh? Cô có ngốc mới tin Tư Khảm Hàn tiết kiệm kiểu quái dị này, nhún vai, bỏ qua chuyện này, tiếp tục công việc dở dang.
"A!"Lúc xoay người Hạ Ngưng Âm đụng phải bức tường thịt, giật mình kêu lên.
Hạ Ngưng Âm nhận ra là anh mới thở phào nhẹ nhõm, một tay trụ trên tủ lạnh, một tay vỗ ngực, thiếu chút nữa bị anh hù cho ngất, Hạ Ngưng Âm ngẩng đầu trừng anh, "Anh làm gì mà không lên tiếng? Tính hù chết người ta!"
Thần sắc Tư Khảm Hàn không thay đổi, lướt qua cô, mở cửa tủ lạnh, bên trong đựng đầy thức ăn, nét mặt lạnh lùng hơi trầm xuống, đem toàn bộ những thứ Hạ Ngưng Âm mới bỏ vào vứt ra sàn nhà.
Ngay tức khắc thịt cá trứng gà văn tứ tung ra sàn, cũng may những hộp sữa không bị đổ.
Hạ Ngưng Âm chỉ biết đứng nhìn, trơ mắt với hành động của anh, bộ dạng như không thể tin, Hạ Ngưng Âm tiến lên mớ thịt cá nằm trên sàn nhà, dọn dẹp sạch sẽ, rồi quay sang đẩy Tư Khảm Hàn một cái, vì đứng không vững nên nhất thời thân hình mất trọng tâm lùi về phía sau.
Hạ Ngưng Âm khép cửa tủ lạnh đem lưng tựa vào cửa tủ tránh cho anh lên cơn đột kích lần