Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tác giả: Phong Tư

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 134563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/563 lượt.

nửa.
Hạ Ngưng Âm hậm hực với anh, đau lòng trước đống thức ăn bị hư, nào trứng gà nào sữa nào rau cải, anh bị chập mạch rồi, anh rốt cuộc muốn làm gì? Tự nhiên quăng đồ ăn của cô.
Tư Khảm Hàn bị cô kéo ra sau, sắc mặt khó chịu nhìn bộ dạng cô bán sống bán chết vì tủ lạnh giống như gà mẹ bảo vệ gà con, càng làm anh cáu gắt nói: "Cút!"
Hạ Ngưng Âm ngang ngạnh, ngón tay chỉ xuống đống đồ ăn: "Không! Anh lại nổi điên cái gì? Những thứ này có đắc tội với anh?"
Tư Khảm Hàn vẫn câu đó "Cút!"
"Không cút!" Hạ Ngưng Âm quật cường hơn.
Tư Khảm Hàn nhìn Hạ Ngưng Âm như đang suy tư điều gì, đột nhiên sải bước lên trước, dùng sức kéo cô ra, khi anh bắt được tay Hạ Ngưng Âm thì cô lanh lợi nói "Đợi đã nào...!"
Tư Khảm Hàn trầm mặt, chờ cô nói tiếp.
Hạ Ngưng Âm tò mò hỏi: "Anh tìm cái gì?"
Anh miễn cưỡng quay đầu, vừa đúng chạm vào mắt cô, lần đầu tiên thấy cô liền nhìn ra được sự ngang bướng của cô phần nào trong đôi đồng tử sáng ngời, thuần túy không nhiễm bụi trần nhưng rất kiên cường khiến anh chỉ muốn phá hủy nó.
Tư Khảm Hàn thất thần vì cô như bị lạc vào chốn mê cung, nhẹ nhàng đáp "Ừ."
Hạ Ngưng Âm trợn mắt một cái, nghi ngờ ý tứ của anh, hại cô còn tưởng rằng anh muốn quăng đồ nữa. "Tìm cái gì mà đến nỗi phải vứt đồ của tôi?"
Tư Khảm Hàn xoay mặt cau mày, khó chịu cách nói của cô, trầm giọng: "Tôi không có!"
"Vậy trên đất là gì?" Hạ Ngưng Âm trực tiếp chỉ ra tội ác của anh, cắn răng nghiến lợi, chờ đợi câu trả lời từ anh.
Tư Khảm Hàn hướng theo tay cô vào đống ‘đồ hàng’ trên sàn, hơi nhăn mi tâm, mùi tanh trứng gà nồng nặc, làm anh cảm thấy kinh tởm, thật lâu mới đáp: "Đây là trứng gà? Thật buồn nôn!"
"Anh đừng có giả bộ!" Hạ Ngưng Âm lớn tiếng thét.
Tư Khảm Hàn mặc kệ cô, tay che mũi, chất vấn ngược lại: "Cô mua đồ hết hạn à? Sao trứng gà hôi thế?"
"Anh!" Hạ Ngưng Âm thấy anh trơ tráo mà nổi điên, vẻ mặt thành thật đến khó chấp nhận, "Xì" một tiếng, Hạ Ngưng Âm khoa trương bật cười, ôm bụng cười cười ha ha, "Ha ha ha ——, quá buồn cười rồi, lớn như vậy, mà còn không biết trừng gà chưa nấu qua là dạng gì, trời ơi!"
"Cười cái rắm!" Đáng chết, từng tuổi này lần đầu tiên bị người ta giễu cợt đến mức này, Tư Khảm Hàn sa sầm mặt, thẹn quá hóa giận với cô, giật mạnh cửa tủ tiếp tục chiến tranh với đống ‘đồ bỏ đi’ trong tủ lạnh.
Hạ Ngưng Âm cười đến thắt ruột, nên bị anh kéo ra thuận lợi, không kịp ngăn lại, thức ăn lần nữa bị ném xuống đất, túi thịt bị ném mạnh "Phanh" một tiếng bể cái bịch, giấy bọc cũng rách ra thịt máu chảy xuống sàn nồng đậm mùi hôi tanh.
Tư Khảm Hàn ném cho thỏa lòng, rồi ngồi xổm xuống, bàn tay lục lọi bên trong, đến chỗ kia dừng lại, trái tim đau thắt lại, trong tay cầm cái gì đó, nhìn xung quanh, thấy tủ lạnh vẫn còn nguyên vẹn, trong lòng Tư Khảm Hàn trầm xuống.
Hạ Ngưng Âm hồi hồn, hậm hực nhìn bóng lưng của anh, vừa định mở miệng mắng, nhưng cúi đầu nhìn thấy túi đồ trong tay anh mới ngẩn người.
Trong tay Tư Khảm Hàn là chiếc chìa khóa!
Hạ Ngưng Âm trợn mắt "Anh đem chìa khóa bỏ vào tủ lạnh làm gì? Bình thường để ở đâu?"






Tư Khảm Hàn cứ chăm chú với chiếc chìa khóa, trán nhăn nhó, chìa khóa cầm trong tay cũng cảm giác khác thường, anh không để ý tới Hạ Ngưng Âm đi thẳng tới bồn rửa chén, mở nước đem rửa sạch.
Nửa ngày trời anh vẫn ngó lơ cô, lủi thủi trở về phòng, Hạ Ngưng Âm nhìn anh lắc đầu, không muốn tranh cãi với anh, tự giác đi dọn bãi chiến trường.
Một lát sau Tư Khảm Hàn trở lại lần nữa, trong không khí nhàn nhạt mùi sữa tắm thơm ngát, Hạ Ngưng Âm nhìn giọt nước còn đọng trên tóc anh, bừng tỉnh hiểu ra vấn đề.
Tư Khảm Hàn vẫn mặt lạnh, giở giọng cảnh cáo: "Đừng có đem những thứ bẩn thỉu đó bỏ vào tủ lạnh."
Hạ Ngưng Âm ngu ngốc nhìn Tư Khảm Hàn, châm chọc nói: "Cái này là giải thích của anh sao? Còn cái chìa khóa kia nữa?"
Hạ Ngưng Âm cắn chặt răng, trôi qua mấy giây, cô căn bản không có hơi sức động đậy, cái miệng nhỏ khẽ nhếch lên, phát ra âm thanh đứt quãng, thống khổ rên rỉ, cố sức kêu tên Tư Khảm Hàn: "Tư, Tư, Tư Khảm Hàn. . . . . ."
Tư Khảm Hàn ngửi được mùi máu tươi đậm đặc trong không khí, cộng thêm tiếng gọi thê lương làm anh ngừng cử động, nhanh chóng quay đầu, đặp vào mắt là phần lưng ướt đẫm máu lẫn mồi hôi của Hạ Ngưng Âm bộ dạng như không còn sức lực, nội tâm trở nên hoảng loạng, anh nhanh chân chạy tới, cẩn thận ôm lấy Hạ Ngưng Âm tránh đụng tới vết thương, hấp tấp đi ra cửa.
Trong ngực Hạ Ngưng Âm không còn huyết sắc, đôi mắt cô chớp vài cái, có phần ảm đạm, cứ như mất khả năng ngộ nhận mọi thứ.
Phần lưng tê buốt đau đến không còn cảm giác, ý thức ngày càng mơ hồ, bắt được tay áo của Tư Khảm Hàn nhưng cũng không có sức để nắm.
Tư Khảm Hàn nhìn mắt Hạ Ngưng Âm dần dần khép lại, hô hấp dồn dập, thần sắc nặng nề hơn, trong lòng vì cô trở nên lo lắng lạ thường, tim đau nhói như ai cứa ngang, vừa đi vừa cúi đầu thì thầm với cô: "Này, Hạ Ngưng Âm không sao chớ?"
Hạ Ngưng Âm thoáng định thần, hàng lông mày nhướng