Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3160 lượt.
nhiều, em sẽ nghĩ biện pháp mau sớm trả lại cho anh!”
Cái Hải cũng không có nói thêm cái gì, ngày thứ hai đưa cho cô 14 vạn!
Trong lúc này, cô lại nhận được điện thoại của Hoắc Doãn Văn, anh hỏi cô tại sao, cô chỉ đơn giản nói không thích anh, không có nguyên nhân gì đặc biệt!
Không nghĩ tới, cô đưa xong khoản bồi thường cho công ty vào buổi chiều, anh đã trở lại, chạy thẳng tới nhà trọ của cô—
***
“Tại sao?” Vừa vào cửa, anh đã hỏi tới tấp!
Cô đứng ở trước cửa, lạnh lùng nhìn anh. “Không có vì cái gì, mới bắt đầu chúng ta nói được cũng tốt, chỉ cần một bên không thích nữa, như vậy liền nói lời chia tay! Hiện tại, tôi không thích anh nữa!”
Nói ra câu này, lòng Nhan Như Y giống như bị dao cắt, đau đến giống như rịn ra máu!
Cố sống đến bây giờ cũng đã nói dối mấy lần, nhưng lúc này đây là gian nan nhất! Nói không thích anh, thật rất khó khăn. Hơn nữa thấy anh long đong mệt mỏi, vừa nhìn liền biết anh vừa mới xuống máy bay, nghỉ ngơi cũng không có, liền chạy vội tới nói đây tìm cô!
Nhất là khi cô nhìn nét mặt khổ sở của anh, chân mày nhíu chặt!
Mà anh càng thích cô, càng quý trọng cô, cô lại càng không thể hủy hoại tiền đồ của anh.
“Hoắc tổng, chúng ta đã từng có duyên gặp nhau, thì cũng có lúc chia tay đi!” Cô muốn đóng cửa lại, khiến anh rời đi!
Anh dùng lực đẩy cửa ra, không tin nhìn cô. “Anh không tin, em không phải là không còn thích anh! Em nói cho
“Chờ?” Cô lạnh lùng chê cười. “Đây là cách làm của các anh, các ông chủ? Níu kéo vài ba năm hay năm năm tuổi xuân, chờ tôi già rồi, anh cũng sẽ không yêu thích tôi nữa, đến lúc đó cho tôi một khoản tiền, liền đuổi tôi đi khỏi mắt anh. Anh cho rằng tôi có nên tin lời anh hay không?”
Nếu Gặp Lại, Chỉ Là Kẻ Qua Đường
Hoắc Doãn Văn kinh hãi nhìn cô, anh nhất định không tưởng được cô sẽ nói ra những lời như thế!
Nếu như không phải trước khi gặp anh, cô soi gương luyện tập nhiều lần, cô cũng không tin mình sẽ thốt ra những lời hám lợi đấy! Cô thậm chí biết, sắc mặt của mình sẽ như thế nào!
"Em có thể cho anh thêm một ít thời gian được không? Nhanh thì hai năm, chậm thì bốn năm!"
"Thật xin lỗi, tôi không đủ kiên nhẫn chờ anh, hơn nữa tôi cũng không muốn làm kẻ thứ ba trong miệng người khác. Loại trò chơi vụng trộm này, tôi chơi đã đủ rồi!" Nói xong, cô lần nữa mở rộng cửa phòng ra, một cỗ không khí lành lạnh đánh úp lại, càng làm cho cô tỉnh táo không ít."Hoắc tổng, xin mời, bạn cùng phòng của tôi sắp quay lại rồi, gặp anh ở đây rất bất tiện!"
Lời thì thầm của cô cực kỳ bi thương, từ trong gối buồn buồn truyền ra!
Nước mắt tựa như biển rộng không bờ, không ngừng chảy ra, rất nhiều, rất nóng, rất nhanh liền làm ướt gối –
Nhan Như Y không biết mình khóc bao lâu, chỉ biết mình sau lại ngủ thiếp đi.
Nghe thấy tiếng cửa phòng vang lên, cô mới tỉnh lại, đã gần mười một giờ.
Thời điểm Kha Văn thấy cô, Nhan Như Y thật vô cùng nhếch nhác, cặp mắt đỏ bừng, mí mắt sưng tấy, gương mặt lộ ra đau thương!
Thấy bạn tốt như vậy,không cần hỏi, cũng biết cô xảy ra chuyện gì. “Có lời gì muốn nói cùng tớ không?”
Nhan Như Y lắc đầu một cái, tất cả mọi chuyện đâu phải như chuyện với Giản Đan Minh, trong lòng khổ sở cho dù nói ra, khổ sở vẫn còn tồn tại mãi trong tim!
“Vậy tớ đây làm bạn với cậu chỉ để làm cảnh thôi sao?” Kha Văn tức giận nói một câu.
Nhan Như Y tìm niềm vui trong đau khổ cười cười.
Ẩn thư gốc
-----
*************
Lần này, Hoắc Doãn Văn cũng không làm khó cô, đồng ý cho cô thôi việc, cũng đem 14 vạn trả lại cho cô! Cô trở lại Hằng Viễn nhận lại tiền, đa đã đi khỏi công ty. Cô cũng không thể nhìn thấy anh, dù chỉ một cái bóng thoáng qua.
Mùa thu ở B thị thật ngắn ngủi, nhát mắt một cái liền vào mùa đông! Đây cũng là mùa đông lạnh lẽo nhất Nhan Như Y trải qua, tim thật thê lương!
Vì hoàn toàn cắt đứt liên lạc cùng anh, cô tìm công việc tại một trung tâm ngoại ngữ. Nghề giáo viên vốn cô không nguyện ý theo đuổi nhưng cô cũng cần ăn để sống.
Chỉ cần bận rộn vì những công việc vụn vặt, cô sẽ không còn thời gian suy nghĩ, hoặc nhớ anh.
Hoắc Doãn Văn vẫn là người nói được làm được, vẫn không xuất hiện, dù một chốc trên bất cứ con đường nào cô đi qua!
Chỉ là, anh không quên cô, vẫn lẳng lặng chăm sóc cô.
Những khắc cuối cùng của năm cũ, bão tuyết hoành hành phần lớn vùng phía Nam, rất nhiều chuyến bay đến trễ, nhiều hành khách bị ách lại sân bay, chờ bay tiếp. Trong đại sảnh, Nhan Như Y không khỏi cảm thán, lần đầu tiên cô đi máy bay lại gặp phải loại chuyện như vậy!
“Chị, chuyến bay của chị lúc nào có thể khởi hành? Còn mấy phút nữa là giao thừa rồi!”
Tiểu Phi đã về nhà trước, nóng lòng lại lo lắng hỏi thăm t