Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.
bị hắn hoàn toàn giải quyết hết. Nhưng hắn vẫn còn chưa yên tâm để một mình Lan Sơ mang theo đứa bé lưu lại thời gian quá dài ở bên ngoài. Rốt cuộc nhìn thấy Lan Sơ bình an mở cửa về đến nhà, hắn nhất thời liền lộ ra nụ cười sáng lạn, "Cô đã về rồi."
"Anh đã về rồi." Lan Sơ kinh ngạc nhìn Mẫn Huyên gần như muốn cười châm biếm, ngơ ngác lặp lại lời của Mẫn Huyên một lần nữa.
"À? A, ừ, tôi đã trở về. Ngày hôm qua đột nhiên bị quản lý gọi đi làm việc, đến sáng sớm hôm nay mới thả tôi trở về." Mẫn Huyên vừa bắt đầu có chút không hiểu. Sau khi phản ứng kịp, hắn gật đầu một cái, thuận mồm giải thích đôi câu. Dì Vương đã từng nói với hắn rồi, ngày hôm qua Lan Sơ muốn mời hắn ăn cơm, kết quả đợi đến nửa đêm cũng không đợi được hắn. Nếu không, hiện tại hắn cũng sẽ không ngồi ở trong nhà Lan Sơ, chờ Lan Sơ mời hắn ăn cơm lần nữa rồi.
Lan Sơ miễn cưỡng cười cười, hỏi: "Anh không phải cần nghỉ ngơi một chút sao?" Nói xong, Lan Sơ không để lại dấu vết vòng qua Mẫn Huyên, đem cục cưng lần nữa ngủ say vào trong nôi trẻ con trong phòng ngủ.
"Cũng may, ngày hôm qua ở khách sạn đã nghỉ ngơi qua. Nếu không, tôi làm sao có thể chống đỡ được đến bây giờ." Mẫn Huyên nói dôi, một câu lại một câu.
Nếu không phải là Lan Sơ thấy được quá nhiều chuyện, cô nhất định sẽ không hoài nghi gì. Cố tình cô nhìn thấy một chút để cho cô hoài nghi, lại không thể nhìn thấy sự thật. Vì vậy, cô liền không thể không có thái độ hoài nghi đối với Mẫn Huyên rồi.
Nối tiếp nhà chính Đông lí ở bên trong vườn hoa, trước mắt chính là biển thực vật lạ lùng (nguyên cv là sá tử yên hồng nhưng mình thấy k hợp nghĩa lắm nên thay), cảnh tượng xanh um tươi tốt.
Tất cả thực vật trong vườn , tất cả chỗ trồng đều là căn cứ theo sở thích của bà nội Đông lí.
Sáng sớm, kèm theo ánh mặt trời nhu hòa từ từ tung khắp vườn hoa. Đặt mình vào trong hoa viên mà tán gẫu, tuyệt đối là một chuyện vô cùng thích thú.
Lúc này, tâm tình bà nội Đông Lí tốt vô cùng.
Hai người con gái nhà Lam gia có quan hệ nhiều đời với Đông Lí thị, lại tới chỗ bà làm bạn cùng bà. Ba người ngồi vây quanh ở bàn trà trong hoa viên, uống chút trà, tâm sự, lại trở về việc nhà. Khiến cho tâm tình của bà không khỏi cảm thấy một hồi thỏa mãn.
Bà nội Đông Lí không sợ hãi chút nào ánh mắt uy hiếp của ông nội Đông Lí, nhíu mày, không khách khí hỏi: "Nhà mẹ Hân Hân như thế nào? Người con dâu này không phải là chọn theo ý của ông sao? Kết quả thì thế nào rồi hả?" Bởi vì Đông Lí thị rất giỏi, cho nên cuộc sống không thể giống như người bình thường như thế sao? Đây đều là những thứ logic gì? Nhìn bi kịch hôn nhân của con trai bà xem, cái ông cụ thông thái rởm này chẳng lẽ còn muốn hại đứa cháu trai duy nhất của bà sao?
Ông nội Đông Lí không cho rằng bi kịch hôn nhân của cha mẹ Đông Lí Lê Hân có cái gì không ổn, đúng tình hợp lí trả lời: "Không thể cung cấp một trăm phần trăm lợi ích, bỏ thì bỏ, không có gì đáng giá đáng tiếc." Hôn nhân không có ích lợi, giữ lại làm gì?
"Tôi không biết, con dâu là ông chọn, cháu dâu nên để tôi chọn." Bà nội Đông Lí nói gì cũng không chịu nhượng bộ, ông cụ không đau lòng con trai của mình không đau lòng cháu của mình, bà đau lòng. Nói gì bà cũng muốn cháu của mình trôi qua vui vẻ một chút. Bà không muốn phải nhìn bi kịch hôn nhân của cha mẹ Đông Lí Lê Hân lần nữa, không ngừng kéo dài mãi.
"Nếu như là hai đứa con gái Lam gia kia, tôi tuyệt không đáp ứng!" Giọng nói ông nội Đông Lí cứng rắn, những chuyện thế này, ông cũng sẽ không thỏa hiệp. Thân là người của Đông Lí thị, tại sao có thể hoàn toàn không suy tính lợi ích cho tập đoàn Đông Lí thị.
"Tùy ông." Bà nội Đông Lí lười sẽ cùng ông nội Đông Lí tranh luận tiếp, thở phì phò xoay người đi thư phòng của bà. Cầm điện thoại lên, liền ấn số điện thoại của ba Đông Lí Lê Hân.
Thời điểm nhận được điện thoại của bà nội Đông Lí, ba Đông Lí đang trên đường đi đến nhà mẹ Đông Lí. Ông vốn không muốn tới cửa thăm hỏi, nhưng mẹ Đông Lí chợt quyết định không hề rời đi nữa. Chọn khu vực yên tĩnh, đặt mua một căn phòng, định cư ở trong cùng một thành phố. Sau khi do dự một hai tháng, ông quyết định hay là đi gặp mặt mẹ Đông Lí một lần. Nói chuyện của Đông Lí Lê Hân một chút.
Bất luận giữa trưởng bối có bao nhiêu ân oán, vì là con chung của bọn họ, ít nhất bọn họ nên để xuống thành kiến đối với nhau một lần nữa, một lòng chỉ suy tính chuyện đứa nhỏ.
Nhưng mặc dù như thế, khi trên đường đi đến nhà mẹ Đông Lí, tâm tình của ba Đông Lí vẫn có chút thấp thỏm. Đang lúc cảm thấy do dự không xác định. Điện thoại di động của ông lại vô cùng kịp thời vang lên. Lấy điện thoại di động ra nhìn, trên màn ảnh hiện ra số điện thoại của chủ trạch Đông Lí thị. Điều này làm cho ba Đông Lí càng thêm do dự không ngừng.
Đổi lại là trước kia, ông nhất định sẽ trực tiếp cắt đứt. Suy nghĩ một chút dường như có lẽ đã có rất thời gian dài ông không có liên lạc với bà nội Đông Lí, liền ôm một tia hi vọng nhấn nút trả lời. Nếu như là ông nội Đông Lí, ông sẽ