Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2176 lượt.
ng coi là lớn. Phong cách điền viên (nông thôn), được xây dựng vô cùng ấm áp, rất có cảm giác gia đình. Làm cho người ta buông lỏng, thật ấm áp.
Cho tài xế ba giờ tự do hoạt động, ba Đông Lí một thân một mình nhấn chuông cửa nhà mẹ Đông Lí.
Mặc dù đã có rất nhiều năm chưa từng thấy mặt, nhưng mẹ Đông Lí vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra ba Đông Lí. Mà đối với việc ông ấy đột nhiên tới chơi, bà cũng không cảm thấy kinh ngạc. Khi bà quyết định không rời đi nữa, bà cũng đã đoán được, sớm muộn gì ba Đông Lí cũng sẽ tới cửa thăm hỏi. Chỉ là không xác định thời gian, cũng không xác định đại khái ông sẽ nói những gì.
Lần đầu tiên gặp mặt sau nhiều năm chia tay, vẫn có chút lúng túng.
Me Đông Lí dẫn ba Đông Lí tới vườn hoa ngồi xuống, sau đó tự mình rót bình trà lài, chuẩn bị chút điểm tâm. Sau đó, hai người liền mặt đối mặt, trầm mặc ngồi ở trong vườn hoa.
Ba Đông Lí mấy lần nghĩ mở miệng trước, tuy nhiên cũng nghẹn họng trở về. Mặc dù mục đích lần này ông tới là vì Đông Lí Lê Hân, nhưng mẹ Đông Lí dù sao cũng là người phụ nữ vô tội năm đó bị ông làm tổn thương. Thật sự muốn ngồi xuống tĩnh tâm trao đổi thì đúng là vẫn còn có chút chột dạ. Nhiều năm trôi qua như vậy, hai người cũng đã không còn trẻ nữa. Dấu vết năm tháng, ông đã trải qua hắn, đồng thời bà cũng đã trải qua. Nếu như bọn họ có thể một nụ cười xóa bỏ hết thù hận, căm hận của Đông Lí Lê Hân đối với người ba này, có thể sẽ giảm một chút hay không?
Mẹ Đông Lí an tĩnh thưởng thức trà, cũng không tính mở miệng trước. Nếu là ba Đông Lí cửa hỏi thăm, có mấy lời nên để cho ông nói trước. Bà có thể không đề cập tới mấy cái tổn thương kia, nhưng trừ chuyện của Đông Lí Lê Hân, bà không có gì để nói.
Hồi lâu, ba Đông Lí chần chờ, vẫn là mở miệng. "Hân Hân gần đây đã tới đây sao?"
"Đã tới, một tuần lễ, sẽ đến hai ba lần." Mẹ Đông Lí nói thật. Mặc dù Đông Lí Lê Hân không có biểu hiện ra, chỉ là bà có thể cảm thấy. Đối với chuyện bà trở lại định cư, nó thật cao hứng. Công ty bận rộn nữa, cũng sẽ thường bớt thời gian tới đây theo bà ăn cơm, uống chút trà, tâm sự.
"Bà biết. . . . . . Chuyện Hân Hân tìm sinh hộ sao?" Ba Đông Lí thật sự không biết cách tán gẫu việc nhà với mẹ Đông Lí, chỉ có thể trực tiếp nói vào chủ đề chính.
Mẹ Đông Lí gật đầu một cái. "Ừ, nghe nói qua." Hiện tại mới đến hỏi, có phải cũng quá chậm một chút hay không? Chuyện cũng đã gần nửa năm rồi. Theo như năm qua nói, vậy đã là chuyện hồi năm ngoái.
"Hân Hâ, nó không có sao chứ." Ngoài mặt Đông Lí Lê Hân giống như không có gì, nhưng không biết trong lòng nó nghĩ như thế nào. Đối với người ba như ông này, nó tuyệt đối sẽ không thố lộ. Ông nghĩ, có lẽ Đông Lí Lê Hân sẽ nguyện ý nói với mẹ nó một chút.
"Cũng may, không có việc gì." Thật ra thì mẹ Đông Lí cũng không quá xác định. Đông Lí Lê Hân vẫn là trước sau như một lạnh như băng, không hề nhìn ra biến hóa quá lớn.
Ba Đông Lí thở dài một cái, hỏi: "Nó. . . . . . Là người phụ nữ nó vừa ý sao?" Ông cảm giác cái vấn đề này có chút giống như là đang nói nhảm. Ông vẫn luôn rất rõ ràng, Đông Lí Lê Hân với nữ nhân thực sự không có hứng thú (hầy. no no no. là lúc đó chưa có người làm cho Hân Hân hứng thú). Có lẽ ông nên hỏi một chút, Đông Lí Lê Hân có vừa ý tên đàn ông nào hay không. Nhưng là, Đông Lí Lê Hân đối với đàn ông hình như càng không hứng thú. Nếu nó tính toán thuận theo an bài tương lai của ông nội cho nó, vậy nó như thế nào có thể sẽ nghĩ đến tìm người sinh con hộ? Làm ba của Đông Lí Lê Hân cho tới bây giờ, ông giống như chưa từng hiểu rõ người con trai này.
"Cái này tôi không rõ lắm, tôi không có hỏi qua, nó cũng không nói với tôi." Mẹ Đông Lí lắc đầu một cái, buông chén trà trong tay xuống. Theo như bà thấy, Đông Lí Lê Hân giống như chỉ có phản ứng với duy nhất người phụ nữ đó. Nhưng phản ứng của nó, giống như cũng rất bình thường. Cũng không thể nói rõ nó đối với người phụ nữ mang thai hộ đó có thể sẽ có tình cảm gì.
Ba Đông Lí có chút không biết nên tiếp tục nói như thế nào. Ông nghĩ, lấy tính tình Đông Lí Lê Hân, cho dù có đại khái cũng sẽ không nói cho bất luận kẻ nào. Còn nữa, ông cụ biết, nhất định sẽ ra tay phá hư.
Thấy thế, mẹ Đông Lí chủ động hỏi một câu. "Sao vậy?"
Ba Đông Lí thở dài một hơi, trả lời: "Vừa rồi mẹ gọi điện thoại cho tôi, nói ba muốn can thiệp hôn nhân của Hân Hân. Tôi là nghĩ, nếu như là người Hân Hân vừa ý, thì sớm một chút mang đến để cho chúng ta nhìn qua trước, sau đó sẽ mang về cho ông bà nội nó nhìn một chút." Ông biết ông nội Đông Lí cho tới bây giờ đều không phải là người sẽ thỏa hiệp, nhưng ông không hy vọng Đông Lí Lê Hân khi còn sống, cũng giống như tượng gỗ vẫn bị ông cụ thao túng.
"Có ích không? Ngay cả ông cũng không phản kháng được ba ông, Hân Hân thì phản kháng được sao?" Mẹ Đông Lí không chút khách khí hỏi ngược lại, nếu như ba Đông Lí năm đó phản kháng thành công, vậy cuộc sống của bà hôm nay tuyệt sẽ không là bộ dáng này.
"Cho nên, tôi mới đến tìm bà thương lượng." Ba Đông Lí có thể hiểu bất bình đáy lòng của mẹ Đông Lí. Chỉ là, quá khứ đã qua.