Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342182

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.

Cuộc sống của Đông Lí Lê Hân mới là tương lai.
Mẹ Đông Lí thở dài một cái, thật sự mà nói ra cách nhìn của bản thân. "Con cháu tự có phúc của con cháu, ý của tôi là nếu như Hân Hân thật sự không nguyện ý, cùng lắm thì để nó rời khỏi Đông Lí thị, làm người bình thường cũng được. Nếu mà nó không bỏ được cái dòng họ Đông Lí này, vậy có chút chuyện, nó nhất định phải tự mình giải quyết." Cho tới nay, bà vẫn luôn đang suy nghĩ chuyện này. Nếu muốn thuyết phục ông nội Đông Lí, còn không bằng để Đông Lí Lê Hân thoát khỏi Đông Lí thị dễ dàng hơn một chút.
Ba Đông Lí cũng không tán thành. "Bà cảm thấy có ích không?" Chỉ cần ông cụ không buông tha, cho dù là Đông Lí Lê Hân đi tới chân trời góc biển cũng vô dụng.
"Vô dụng thì phải làm thế nào đây? Nếu không phải là sinh ở nhà Đông Lí, cũng không trở thành như thế." Mẹ Đông Lí nặng nề thở dài một cái, nói: "Phần lớn cổ phần tập đoàn Đông Lí, cũng nằm trong tay ba ông. Cổ phần trên tay của hai người chúng ta cộng lại còn không bằng một phần ba của ba ông, cho dù chúng ta đem tất cả cổ phần cho Hân Hân, cũng không có tác dụng gì. Về phần mẹ ông, mặc dù bà cũng có chút cổ phần, nhưng vẫn là kém xa. Ông nên so với ai khác cũng rõ ràng, bà ấy không quản được ba ông, cũng không được làm chủ cái gì. Hơn nữa, nếu như bà ấy công khai đem cổ phần chuyển cho Hân Hân, thì đồng nghĩa với việc trở mặt cùng ba ông. Đến lúc đó, chỉ biết liên lụy bà ấy. Trừ phi ngày nào đó cổ phần trên tay Hân Hân nhiều hơn so với ba ông, nếu không nó vĩnh viễn đều ở trạng thái bị động. Xét thấy cổ phần của Đông Lí thị, vẫn là hình thức gia tộc, trừ phi ba ông nguyện ý nhường ra một phần cổ phần, nếu không, vô cùng khó khăn."
Ba Đông Lí không có đáp lời, không thể phủ nhận, mẹ Đông Lí nói đều là sự thật. Hơn nữa còn là sự thật không thể thay đổi.
Mẹ Đông Lí nhấp ngụm trà, thấm giọng một cái, cuối cùng lại bổ sung mấy câu. "Nếu như một ngày nào đó, Hân Hân thật sự phải cưới người nó không yêu thương, tôi nhất định sẽ đem hết toàn lực trợ giúp nó. Chỉ là kết quả thì như thế nào, đại khái cùng tình huống năm đó của ông, sẽ không có bao nhiêu khác nhau."
"Bà có ý tứ gì?" Ba Đông Lí không khỏi cau mày, mẹ Đông Lí đây là định đem chuyện đã qua tất cả đều lật lại để nói lại một lần nữa sao?
Mẹ Đông Lí vẻ mặt thành thật trả lời: "Thay vì lo lắng chuyện về sau, không bằng trước tiên đem chuyện giữa ông và Hân Hân giải quyết rõ ràng. Nếu ông thật sự để ý lời của nó như vậy." Hai cha con ngày ngày giương cung bạt kiếm như vậy, Đông Lí Lê Hân làm sao có thể tiếp nhận tấm lòng của ba Đông Lí? Coi như ba Đông Lí thật lòng muốn giúp, chỉ sợ Đông Lí Lê Hân cũng sẽ không đáp ứng.
Ba Đông Lí không nói lời nào, ông biết lời mẹ Đông Lí có đạo lý. Vấn đề là, muốn buông xuống vấn đề tích lũy nhiều năm như vậy, làm sao có thể một sớm một chiều liền thay đổi? Còn nữa, ông nguyện ý cố gắng, nhưng Đông Lí Lê Hân sẽ nguyện ý cho ông cơ hội này sao?
Nói đến đây, hai người tựa hồ cũng không còn lời để nói.
Ba Đông Lí ngồi im không bao lâu, liền đứng dậy cáo từ. Lần đầu gặp mặt sau nhiều năm chia tay, xác thực không có vui vẻ.
Nhìn bóng lưng ba Đông Lí càng lúc càng xa, mẹ Đông Lí thở dài một cái. Một mình uống xong cả bình trà, ăn sạch tất cả điểm tâm bà tự tay chuẩn bị. Cho dù chỉ là từ lễ tiết, ba Đông Lí cũng nên uống một ngụm trà, ăn một chút xíu điểm tâm .
Sau khi làm xong những chuyện này, mẹ Đông Lí gửi đi một tin nhắn cho Đông Lí Lê Hân. Đem chuyện thương lượng giữa bà và ba Đông Lí, đại khái nói cho Đông Lí Lê Hân.
Đối với nội dung tin nhắn, Đông Lí Lê Hân cũng không nghĩ nhiều.
Hắn biết, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày như thế. Mặc dù sớm có chuẩn bị tâm lí, song khi hắn thật sự nhận được tin tức như thế. Tâm tình nặng nề vẫn không cách nào khống chế tốt lên mấy phần.
Đọc xong tin nhắn, hắn không nhịn được lại hỏi Uông Tĩnh Phong lần nữa. Kết quả thu được vẫn như cũ không thu hoạch được gì. Lan Sơ và đứa bé tựa như đá chìm xuống biển, đến nay không tra được chút tin tức nào. Mặc dù hắn cũng không tính truy cứu trách nhiệm của Lan Sơ, nhưng hắn không khống chế được ý nghĩ điều tra tin tức về Lan Sơ và đứa bé. Bất kỳ một người bình thường nào trong tình huống biết mình có một đứa con không biết lưu lạc đến nơi nào, cũng sẽ không kiềm chế được xung động muốn tìm được đứa bé. Đây là bản năng của người làm cha mẹ. Mà hắn cũng đã là một người cha.
Nhận được tin nhắn mẹ Đông Lí gửi tới không lâu, điện thoại di động của Đông Lí Lê Hân bỗng nhiên lại nhận được một tin nhắn. Mở ra vừa nhìn, lại là ba hắn. Muốn hẹn hắn buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm, địa điểm là nhà của ba hắn.
Đổi lại là ngày trước, Đông Lí Lê Hân nhất định sẽ làm như không thấy. Nghĩ đến tin nhắn của mẹ hắn, hắn quyết định đồng ý.
Vì thế, Đông Lí Lê Hân kết thúc công việc sớm hơn hai giờ đồng hồ so với bình thường. Sau khi ra khỏi công ty, hắn trực tiếp đến nhà ba hắn.
Vẫn như trước kia, Đông Lí Lê Hân hoàn toàn không có suy nghĩ qua, bữa cơm tối này hắn và ba hắn sẽ ăn thế nào, có lần nữa tan rã trong khôn