Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2159 lượt.

hậm rãi từ cánh cửa chính đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn tình huống bên ngoài cửa sổ. Nháy mắt, lòng của Lan Sơ, hoàn toàn rơi xuống tận đáy cốc. Một nơi canh phòng nghiêm ngặt như vậy, cô còn mang theo cục cưng, phải như thế nào mới có thể trốn đi ra ngoài?






Mẫn Huyên đối với việc chăm sóc Lan Sơ và đứa bé, tuyệt đối là cẩn thận. Ăn, mặc, ở, đi, tất cả đều là tự mình tỉ mỉ xử lý. Trừ bỏ ý nghĩ ban đầu của Lan Sơ cũng không phải là muốn ở nhà Mẫn Huyên, trừ bỏ Lan Sơ không thể mang theo cục cưng không thể đi ra khỏi cổng. Không thể không nói, cuộc sống Lan Sơ ở nhà Mẫn Huyên, thật thoải mái tới cực điểm.
Chỉ là bởi vì cũng không phải là chủ ý lúc đầu, cho nên, bất luận Lan Sơ và cục cưng được Mẫn Huyên chăm sóc tốt như thế nào. Trong lòng Lan Sơ đều thủy chung khó bình ổn hậm hực. cô kiên quyết không cùng Mẫn Huyên nói một câu, cũng không cho Mẫn Huyên có bất kỳ cơ hội đến gần cục cưng.
Đối với lần này, Mẫn Huyên bất lực. Hắn có thể uy hiếp Lan Sơ, nhưng hắn không hy vọng Lan Sơ vì thế càng thêm căm hận hắn.
Hai lần chuyển đi chuyển lại như vậy, cục cưng cũng đã hơn sáu tháng tuổi rồi.
Khu vực cách xa thành phố, nhiệt độ, luôn là sẽ thấp một chút. Cho dù là ở rừng núi vắng vẻ, gió nhẹ nhàng khoan khoái, cũng đã mơ hồ để lộ ra hương vị đầu mùa hè.
"Chị Lan." Chậm rãi đi tới trước mặt của Lan Sơ và đứa bé, Vưu Hải Lâm nhẹ giọng lên tiếng chào hỏi với Lan Sơ.
Lan Sơ nhìn thẳng Vưu Hải Lâm, hỏi: "Là tên khốn kiếp nào gọi cô tới gặp tôi vậy?" Đầu óc Mẫn Huyên đoán chừng thật sự là bị hư, nếu không, hắn làm sao dám để Vưu Hải Lâm đến gặp cô? Hắn chẳng lẽ không biết, cô chẳng những sẽ không cảm kích hắn, thậm chí sẽ được càng thêm khinh bỉ hắn sao? Hắn rốt cuộc muốn có bao nhiêu tàn nhẫn, mới để Vưu Hải Lâm người phụ nữ yêu hắn, chạy tới thăm tình địch lớn nhất mình?
"Không phải, là tự tôi muốn đến." Vưu Hải Lâm lắc đầu một cái, đối với việc Lan Sơ dùng từ cảm thấy hơi có chút bất đắc dĩ. Xem ra, Lan Sơ thật sự rất ghét Mẫn Huyên. Cô ấy đối với Mẫn Huyên tất cả đều là căm hận, tất cả đều viết rõ ràng ở trên mặt.
"Cô làm sao có thể một chút cũng không để ý?" Lan Sơ chăm chú nhìn Vưu Hải Lâm, nghĩ muốn tức giận, nhưng lại không làm được. Vưu Hải Lâm không có tranh giành, là chuyện của cô ấy. Cô ấy không vui vẻ, cũng là chuyện của cô ấy. Cô không có tư cách dùng ánh mắt của mình, để đánh giá cuộc đời và nguyện vọng của cô ấy.
"Tôi yêu Huyên ca." Vưu Hải Lâm trả lời hết sức thản nhiên. Đúng, cô yêu Mẫn Huyên. Bất luận Mẫn Huyên đối với cô như thế nào, cô đều thương hắn.
Lan Sơ thở dài một cái, không nhịn được nói: "Cô không phải là yêu, cô đây là mù quáng, ngu ngốc."
"Tôi biết rõ. Tôi chính là mù quáng như vậy, ngu ngốc như vậy." Vưu Hải Lâm gật đầu bất đắc dĩ, khóe miệng nâng lên nhất mạt khổ sở. Chỉ có thể trách người đàn ông cô yêu là Mẫn Huyên, yêu triệt để như vậy, mù quáng như vậy. So với đau đớn phải chịu đựng khi rời đi Mẫn Huyên, những việc xảy ra trước mắt cô, ngược lại tốt đẹp hơn một chút. Cô vẫn luôn hiểu rõ ràng, ở trong lòng của Mẫn Huyên, không có bất luận kẻ nào có thể thay thế sự tồn tại của người đó. Địa vị của cô, cũng chỉ là thấp hơn một bậc so với người này. Đối với cô thuần túy tự nguyện mà nói, đây đã là kết quả tốt nhất rồi. Ít nhất cô cảm thấy mình hạnh phúc.
Lan Sơ không phản bác được, đối mặt Vưu Hải Lâm cố chấp như vậy, cô có thể nói những thứ gì đây? Cô vội vã muốn rời đi, chẳng phải là vì để Vưu Hải Lâm chịu tổn thương ít hơn sao? Kết quả lại làm thành cái bộ dáng này.
Vưu Hải Lâm đưa tay vuốt ve đầu nhỏ của cục cưng, sau đó tay chỉ vào lương đình lớn mang phong cách phương Tây ở bên cạnh vườn hoa, nói: "Chúng ta đến kia bên đi ngồi đi."
"Ừ." Lan Sơ liếc mắt nhìn lương đình lớn, ôm cục cưng đi tới.
Lan Sơ và Vưu Hải Lâm ở đình nghỉ mát ngồi xuống không bao lâu, người giúp việc liền bưng trà quả và điểm tâm đưa tới.
Vưu Hải Lâm bưng lên bình trà quả, trước rót cho Lan Sơ một chén. Sau đó, mới rót đầy cái chén trước mặt mình.
Ngửi mùi trái cây thơm ngát từ trong chén không ngừng tản mát ra, Lan Sơ theo bản năng bưng chén lên, uống một hớp lớn. Đại khái là Mẫn Huyên lầm tưởng cô thích uống trà quả, sau khi tới nhà Mẫn Huyên, cô uống nhiều nhất chính là tràv. Chỉ là tay nghề đầu bếp nhà Mẫn Huyên khá vô cùng. So với trà quả tự cô làm uống ngon nhiều.
"Chị Lan." Vưu Hải Lâm nắm cái chén, nhìn Lan Sơ một chút, muốn nói lại thôi. Đứng ở góc độ người thứ ba, muốn thuyết phục một người tiếp nhận một người khác mà mình hoàn toàn không thích người đó, hình như xác thực có chút khó khăn. Huống chi, cô không ghét Lan Sơ, thậm chí rất thích Lan Sơ. Mặc dù lần gặp mặt này, vẫn chỉ là lần thứ hai gặp mặt của họ. Nếu không phải cô quá yêu Mẫn Huyên, cô thật sự không muốn miễn cưỡng tâm nguyện của Lan Sơ.
Lan Sơ vừa trêu chọc cục cưng ở trong ngực, vừa hướng Vưu Hải Lâm nói: "Có lời gì cứ việc nói thẳng đi." Vưu Hải Lâm cố ý chạy tới chào hỏi cô, làm sao có thể sẽ không có lời


Disneyland 1972 Love the old s