Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.
sao vẫn là hàng xóm cũ của cô. Tách ra nhiều năm như vậy thật vất vả mới gặp lại một lần. Kết quả, bọn họ lại phải tách ra. Không biết sau này vẫn còn có thể có cơ hội gặp mặt hay không. Có lẽ gặp mặt lại, có thể là chuyện của rất nhiều năm về sau.
Mặc dù Lan Sơ có lòng muốn hòa hoãn không khí hơi có chút ngột ngạt giữa mình và Mẫn Huyên, nhưng là Mẫn Huyên ngoan cố không đổi cũng không chịu phối hợp chút nào. Hắn lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, đối với lời nói của Lan Sơ ngoảnh mặt làm ngơ.
Lan Sơ không có biện pháp, định cũng không nói chuyện cùng Mẫn Huyên nữa. Cô cũng muốn xem một chút, chờ đến sân bay, hắn còn có thể nhịn được không nói với cô một lời nào nữa không. Nếu là hắn thật sự không để ý đến cô, sẽ không có khả năng ở ngày cuối cùng, còn cố ý chạy tới đưa cô đi.
Xe không nhanh không chậm đi ở trên đường lớn. Lái xe vô cùng vững vàng. Có thể thấy được tài xế lái xe của Mẫn Huyên không tầm thường.
Mắt thấy xe xuyên qua đường phố phồn hoa, đường đi giống như đang chạy đến hướng sân bay. Lan Sơ liền buông lỏng cảnh giác, không có quá chú ý cảnh vật ngoài xe có có cái gì khác lạ hay không. Cho dù cô vẫn chuyên tâm chú ý, cũng phân biện không rõ. Trừ những đường đi gần tiểu khu, những nơi còn lại của thành phố, cô cơ hồ cũng không có đi qua. Còn nữa cô ngồi xe của Mẫn Huyên, Mẫn Huyên không đến nỗi sẽ hại cô.
Trải qua phố xá phồn hoa sầm uất, xe chạy qua khu vực bắt đầu từ từ vắng vẻ.
Lan Sơ biết, đường đến sân bay xác thực có một đoạn tương đối vắng lạnh. Trong lòng cũng chưa có gia tăng chú ý.
Nhưng là, khiến Lan Sơ không tưởng được chính là địa phương xe đi qua, chẳng những càng ngày càng yên lặng, thậm chí còn bắt đầu xuất hiện những tảng lớn đất đai cùng rừng rậm. Cùng với đường đến sân bay trong ấn tượng của cô không có giống nhau chút nào.
Trong lòng Lan Sơ có nghi vấn, nhưng nghĩ tới người đưa cô đi là Mẫn Huyên. Mặc dù trong lòng có bất an, nhưng vẫn là cố nén xuống. Đường đến sân bay cũng sẽ không chỉ có một đi. Có lẽ Mẫn Huyên mang cô đi đường tắt cũng không chừng. Mặc dù trong lòng không ngừng thuyết phục mình, vậy mà mắt thấy cảnh vật càng ngày càng vắng vẻ, Lan Sơ vẫn là không kiềm chế được bắt đầu hoảng hốt rồi. Cô mấp máy môi, hít một hơi thật sâu, để cho giọng của mình tự nhiên một chút."Lúc nào thì đến à? Ngồi một lát tôi có chút choáng váng đầu rồi."
"Sắp rồi." Mẫn Huyên mấp máy môi, lãnh đạm phun ra hai chữ. Ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn Lan Sơ một cái.
Lan Sơ nhìn ngoài cửa sổ một chút, tiếp tục tiếp tục hỏi. "Con đường này thật vắng vẻ, theo tôi thời điểm đi con đường kia giống như không phải một con đường. Đây là sửa lại đường sao?" Phản ứng của Mẫn Huyên vô cùng lãnh đạm, chẳng những không có làm cho cô an tâm. Ngược lại khiến cô càng thêm hoảng loạn. Sẽ không phải là bởi vì cô muốn rời khỏi, cho nên Mẫn Huyên quyết định đem cô diệt khẩu đi.
Mẫn Huyên lại không nói, duy trì tư thế cũ không nhúc nhích.
"Anh có cần hẹp hòi như vậy hay không?" Lan Sơ không chịu được cũng tức giận, đáy lòng bất an, nhất thời bị phóng đại tới cực điểm. Thật sự không phải là cô đang suy nghĩ lung tung, Mẫn Huyên giờ phút này cho cô cảm giác vô cùng không tốt.
Mẫn Huyên hình như quyết định biện pháp đối phó với hành động điệu bộ màu mèo, õng ẹo rùng mình của Lan Sơ. Bất luận Lan Sơ nói gì, hắn chính là không rãnh để ý.
Lan Sơ không còn cách nào, chỉ có thể ngậm miệng lại. Tâm tình thấp thỏm chờ đợi sớm một chút đi tới sân bay.
Nhưng sự thực cuối cùng lại chỉ nghiệm chứng bất an ở đáy lòng Lan Sơ.
Lại qua hơn nửa giờ, xe cuối cùng cũng ngừng lại. Nhưng nó cũng không có dừng ở cạnh sân bay, mà là dừng ở bên trong vườn hoa của một biệt thự vô cùng tĩnh mịch. Bốn phía biệt thự, tường cao vòng quanh. Ở cổng lại có sáu nhân viên bảo vệ. Rất có một loại cảm giác khẩn trương như trận địa sẵn sàng đón quân địch.
Sau khi xe lái vào cổng, cho đến ngoài cửa lớn chủ trạch mới dừng lại.
Hai người đàn ông đi theo Mẫn Huyên đến nhà Lan Sơ lập tức xuống xe. Lấy ra hành lý của Lan Sơ, không hỏi một tiếng, liền trực tiếp chuyển vào trong nhà.
Lan Sơ sững sờ nhìn xem một loạt biến hóa này, thật lâu không tìm về được thần trí. Cho đến khi Mẫn Huyên mở cửa xe bên người cô ra, an tĩnh đứng ở bên ngoài cửa xe, chờ cô xuống xe. Lan Sơ không hiểu nhìn về phía Mẫn Huyên, muốn từ trên mặt của hắn tìm được đáp án. Vậy mà vẻ mặt Mẫn Huyên thủy chung không chút thay đổi, trên mặt chưa từng xuất hiện chút tâm tình dao động nào.
Lan Sơ nhíu chặt chân mày, hỏi: "Anh đây là ý gì? Tôi muốn đến sân bay." Cô không phải đang nằm mơ, bất an đáy lòng cô sẽ không trở thành sự thật chứ. Mẫn Huyên xác thực có cái gì không đúng. Kinh sợ, một loại kinh sợ chưa bao giờ có thoáng chốc xông lên tim của cô.
"Đứa bé còn nhỏ như vậy, chịu không được giày vò, chờ cục cưng hai ba tuổi rồi, trở về cũng không muộn." Mẫn Huyên đáp phi sở vấn, hắn sẽ không đưa Lan Sơ đến sân bay. Hắn sẽ không trơ mắt nhìn Lan Sơ rời đi. Hắn tuyệt không lặp lại chuyện nhiều năm như vậy, hắn một khắc đều chưa từn