XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.

g quên cô cứ như vậy biến mất trước mắt hắn. Nhưng nếu cô không xuất hiện nữa, hắn sẽ nhịn không đi quấy rầy cô. Nếu chính cô xuất hiện lần nữa, hắn vô luận như thế nào cũng sẽ không bỏ mặc cô rời đi như vậy.
Lan Sơ lông mày nhíu lại chặt hơn, từng chữ từng câu, kiên định hô: "Tôi muốn đến sân bay!"
"Tôi sẽ đón dì tới đây, chờ đứa bé lớn một chút rồi, rồi tiếp tục kế hoạch." Mẫn Muyên không mảy may chút nào để ý yêu cầu của Lan Sơ. Đợi đến khi cảm xúc Lan Sơ tỉnh táo một chút, hắn sẽ chăm sóc cô, đón mẹ cô đến đây. Như vậy, mẹ con bà cháu ba người bọn họ có thể một nhà đoàn tụ.
"Tề Kỳ ——!" Lan Sơ không thể nhịn được nữa rống to một tiếng, Mẫn Huyên rốt cuộc muốn làm cái gì? Hắn tại sao có thể hoàn toàn không chú ý tới nguyện vọng của cô, tự tiện quyết định thay cô.
Mẫn Huyên lạnh lùng nhìn Lan Sơ, chợt hỏi ngược lại: "Chúng ta tách ra nhiều năm như vậy, thật vất vả mới gặp lại, cô nói đi thì đi, cô có để ý cảm nhận của tôi không?" Hắn ở trong lòng của Lan Sơ, thật sự một chút cũng không quan trọng sao? Cô kia khi còn bé, vì cái gì phải chăm sóc hắn? Cho dù lúc ấy bọn họ cũng chỉ là trẻ con, hắn đối với cô, nhất định có ý nghĩa đặc biệt đi. Cô thế nào nhẫn tâm tổn thương hắn như vậy?
Lan Sơ cố ý giả bộ ngu. "Tôi để ý đến cảm nhận gì của anh? Chúng ta về sau liên lạc nhiều hơn không được sao?" Là cô quá gấp sao? Cô không nên như lần trước, lặng yên không tiếng động biến mất. Mà phải có thời gian nói trước cho Mẫn Huyên chuẩn bị. Nếu không, hiện tại như thế nào lại ầm ĩ thành cái bộ dạng này? Nhưng là hối hận, hiển nhiên đã không còn kịp rồi.
"Cô muốn nói tôi có cảm nhận gì?" Mẫn Huyên cau mày, hỏi ngược lại.
"Cùng tôi không liên quan." Lan Sơ cúi đầu, cố ý để cho thái độ của mình đối với Mẫn Huyên càng lãnh đạm một chút. Mẫn Huyên quả nhiên đã không còn là Mẫn Huyên ngày trước cô từng biết rồi. Cô không nên xem nhẹ thời gian có thể thay đổi bản tính, năng lực của một người.
Nghe vậy, biểu tình của Mẫn huyên nhất thời liền lạnh xuống mấy phần. Hắn không hề lãng phí thời gian cùng Lan Sơ, trực tiếp ra lệnh: "Xuống xe."
"Tôi muốn đến sân bay!" Lan Sơ nói gì cũng không thể thỏa hiệp, một khi cô thỏa hiệp, cô không biết mình làm như thế nào mới có thể rời đi tòa nhà giống như nhà tù tường đồng vách sắt.
Mẫn Huyên đề cao âm lượng. "Xuống xe!"
Lan Sơ cố đè xuống thật sâu lo lắng ở đáy lòng, cắn răng trả lời: "Tôi nói, tôi muốn đến sân bay."
Mẫn Huyên mím môi, không nói thêm gì nữa. Chợt, hắn đưa tay, trực tiếp kéo Lan Sơ từ trong xe ra ngoài. Nhưng hắn cố ý không có đụng chạm tới đứa bé, rất rõ ràng, hắn không muốn thương tổn đến đứa bé.
"Anh làm gì vậy? Tôi muốn đến sân bay!" Lan Sơ vùng vẫy, muốn chạy trốn kiềm chế của Mẫn Huyên. Lại bất đắc dĩ cô căn bản là đánh không thắng cánh tay khỏe mạnh của Mẫn Huyên.
Hai người một đường lôi lôi kéo kéo, cuối cùng, Lan Sơ vẫn là bất lực bị Mẫn Huyên kéo tới lầu ba, hắn dùng thời gian nửa tháng, tỉ mỉ vì cô và đứa bé chuẩn bị xong một gian phòng ngủ lớn.
Đem Lan Sơ dẫn vào trong phòng ngủ, Mẫn Huyên tiện tay liền đóng cửa lại. "Đây là phòng của cô và đứa nhỏ, về sau hai người sẽ ở lại đây."
"Anh nghe không hiểu tôi đang nói cái gì sao?" Lan Sơ vô cùng tức giận, cô chưa từng tức giận như vậy bao giờ.
Mẫn Huyên nhàn nhạt nhìn Lan Sơ, hỏi: "Vưu Hải Lâm đi tìm cô đúng không?"
Lan Sơ sửng sốt, không có đáp lời. Mẫn Huyên làm sao biết được chuyện Vưu Hải Lâm đi tìm cô? Cô không có liên lụy đến Vưu Hải Lâm đi.
"Cô nên biết rõ, tôi đối với cô là tâm tình gì, cô đột nhiên nói đi thì đi, hoàn toàn không chịu cho tôi một chút cơ hội cùng thời gian, cô là muốn thành toàn cho tôi và Vưu Hải Lâm hay là suy nghĩ muốn thành toàn cho tôi và người phụ nữ khác?" Thấy thế, Mẫn Huyên thở ra một hơi, làm mềm giọng của chính mình. Mặc dù Lan Sơ tổn thương trái tim của hắn, hắn vẫn là không nỡ quá mạnh mẽ cứng rắn đối với Lan Sơ. Hôm nay làm như vậy, hoàn toàn là hắn vạn bất đắc dĩ. Hắn chỉ là muốn giữ Lan Sơ ở lại.
Lan Sơ liếc mắt nhìn Mẫn Huyên, xoay người đưa lưng về phía hắn, trả lời: "Anh vĩnh viễn cũng chỉ là em trai hàng xóm của tôi mà thôi."
"Nghỉ ngơi thật tốt, cơm tối tôi sẽ tự mình chuẩn bị cho cô." Mẫn Huyên trong lòng đau xót, nói xong cũng rời khỏi phòng ngủ.
"Tề Kỳ!" Lan Sơ đuổi kịp cửa, nhưng Mẫn Huyên đã đóng cửa lại. Thử mấy lần, cô đều không có cách nào mở cửa phòng ngủ, xem ra chắc là khóa trái từ bên ngoài.
Đối mặt với cửa chính phòng ngủ khép chặt, Lan Sơ không nhịn được thật sâu thở dài một cái. Cô thật sư không nên buông lỏng đối với cảnh giác với Mẫn Huyên. Quả nhiên, không dùng đến não sẽ gánh chịu hậu quả, cô căn bản cũng không có bao nhiêu hiểu biết với em trai hàng xóm. Chỉ dựa vào một chút xíu trí nhớ khi còn bé kia, hoàn toàn chính là sai lầm. Theo như vừa rồi cô đã thấy tất cả, đều đủ để chứng minh, Mẫn Huyên cũng không phải là người làm ăn bình thường gì. Trừ phi, hắn là vì ép buộc cô, gần đây mới bố trí bảo vệ. Nếu không, thân phận của hắn rốt cuộc sẽ là như thế nào? Là một người như thế nào?
C