Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.
hai người sóng vai rời khỏi phòng ăn, đi ra khỏi nhà chính.
"Cái ông cụ này, lại làm khổ người." Bà nội Đông Lí từ từ đi theo mấy bước, nhìn bóng lưng Đông Lí Lê Hân và ông nội Đông Lí, bất mãn tới cực điểm. Chẳng lẽ ông nghĩ mình ông nhớ đứa cháu trai duy nhất sao? Tôi cũng nhớ vô cùng.
Hai người ở trong hoa viên chậm rãi đi bộ một lúc, ông nội Đông Lí lại mở miệng trước. "Nói đi, có phải công ty xảy ra vấn đề gì hay không?"
Đông Lí Lê Hân nói thật. "Không có, công ty rất tốt." Chân chính có vấn đề không phải công ty, là chính bản thân hắn.
Ông nội Đông Lí hỏi trắng ra: "Vậy sao tự nhiên con lại tới?"
"Mẹ con bảo con tới." Đông Lí Lê Hân chỉ có thể nói láo. "Bà nói con quá mê công tác, không nên bỏ quên ông và bà nội." Lúc trên đường tới đây, hắn đã nghĩ xong những giải thích này. Hắn biết ông nội hắn nhất định sẽ hỏi như vậy.
"Ha ha. . . . . . Con biết là tốt rồi." Đối với giải thích của Đông Lí Lê Hân, ông nội Đông Lí coi như hài lòng. Ông không hề nữa hỏi thăm cái gì nữa, chuyên tâm đi dạo vườn hoa.
Đông Lí Lê Hân thỉnh thoảng sẽ dùng dư quang khóe mắt đi quan sát ông nội của hắn. Theo ý hắn, phản ứng ông nội hắn rất bình thường, không có bất kỳ dao động, cũng không có chút sơ hở nào. Hắn rất muốn thử dò xét lần nữa, nhưng hắn không dám mạo hiểm. Nếu có một phần vạn có thể không phải ông nội hắn làm, một khi ông nội hắn biết, nhất định sẽ lập tức đi làm như vậy. Đến lúc đó, sẽ chỉ làm chuyện thay đổi nguy hiểm hơn, phức tạp hơn. Ngay cả hắn, cũng có có thể sẽ bị giám sát nghiêm ngặt.
Trong lòng mang theo tràn đầy nghi vấn, Đông Lí Lê Hân và ông nội hắn đi dạo trong hoa viên gần một giờ, mới về đến nhà chính. Chưa từng nghĩ, trong khoảng thời gian này, Đông Lí thị cư nhiên nghênh đón hai vị khách.
Khi Đông Lí Lê Hân và ông nội hắn một trước một sau đi vào phòng khách thì bà nội hắn đang trong phòng khách xem xét một bộ trà cụ màu xanh ngọc. Bất luận từ hình dáng hay là màu sắc, đều không khó coi ra, giá trị của bộ trà cụ kia nhất định là xa xỉ. Mà người mang đến bộ trà cụ này chính là hai vị khách tới hỏi thăm, hai chị em Lam gia có giao tình nhiều đời với Đông Lí thị. Chị gái là Lam Mộng Kỳ và em gái là Lam Hạ Nhụy.
"Ông nội Đông Lí."
Vừa nhìn thấy ông nội Đông Lí Lê Hân, Lam Mộng Kỳ và Lam Hạ Nhụy lập tức đứng lên, trong miệng ngọt ngào kêu lên.
"Ừ, ngồi đi." Ông nội Đông Lí nhàn nhạt gật đầu một cái, ngồi cách bà nội Đông Lí một khoảng trên ghế sa lon.
Đông Lí Lê Hân nhíu mày, ngồi vào bên cạnh bà nội.
Cũng không biết là cố ý hay là vô tâm, Lam Hạ Nhụy nhìn không chớp mắt đem lực chú ý tập trung ở trên người bà nội Đông Lí, hỏi: "Bộ trà cụ này, bà nội Đông Lí thích không ạ? Là ông nội bảo chúng cháu đưa tới, ông nói mấy thứ này ông vẫn là không biết thưởng thức."
"Ha ha. . . . . . Nếu là không biết thật thưởng thức, làm sao lại có ánh mắt tốt như vậy?" Hiển nhiên bà nội Đông Lí thật cao hứng, đồ mà bà thích có được nhất chính là trà cụ.
"Ông nội Đông Lí, bà nội Đông Lí, bây giờ chúng con xin cáo từ, chờ ông bà có rãnh rỗi, chúng con lại tới thăm hỏi." Lam Mộng Kỳ vừa nói, vừa lôi kéo Lam Hạ Nhụy đứng dậy cáo từ. Nói xong, cô có điều ngụ ý nhìn Đông Lí Lê Hân một chút.
"Vừa mới tới, sao đã vội vã rời đi rồi hả? Ngồi thêm một lát nữa." Bà nội Đông Lí cũng không đồng ý, vội vàng lên tiếng giữ Lam Mộng Kỳ và Lam Hạ Nhụy nán lại thêm một chút nữa.
Hai chị em không thể chối từ thịnh tình của bà nội Đông Lí, liền ngồi xuống.
Nào có thể đoán được, hai chị em vừa mới ngồi xuống, liền đổi thành Đông Lí Lê Hân muốn cáo từ. "Ông nội, bà nội, công ty còn có chuyện, con đi trước, mấy ngày nữa, con lại tới thăm hai người." Hắn vốn dĩ không quá thích ở chung cùng ông nội hắn, bây giờ lại xuất hiện hai người phụ nữa hắn cũng không quen biết, vậy hắn lại càng không có lí do gì tiếp tục ở lại rồi.
"Nhanh như vậy?" Bà nội Đông Lí không khỏi kinh ngạc, bà còn chưa kịp nói mấy câu với Đông Lí Lê Hân.
Đông Lí Lê Hân áy náy giương cao khóe miệng, giải thích: "Hôm nay lúc con tới đây, chuyện của công ty không có giao phó tốt."
"Đi đi, chuyện của công ty quan trọng hơn." Ông nội Đông Lí gật đầu một cái, trực tiếp đáp ứng. Nếu là trong nhà không có khách, Đông Lí Lê Hân muốn ở lại bao lâu thì ở lại bấy lâu. Hiện tại có khách ở đây, hắn lưu lại cũng không có ý nghĩa gì.
"Con đi đây." Nói xong, Đông Lí Lê Hân sải bước đi hướng cửa trước, rời khỏi nhà chính Đông Lí thị thủy chung gây cho hắn áp lực.
Lam Mộng Kỳ và Lam Hạ Nhụy nhịn không được đưa mắt nhìn Đông Lí Lê Hân càng đi thì càng xa, nỗi buồn đột nhiên xuất hiện thoáng qua đáy mắt các cô. Phản ứng giống nhau, ăn ý giống như hai chị em sinh đôi.
"Hân Hân thật vất vả mới tới một chuyến, người kia sao vội vã đuổi hắn đi làm cái gì?" Bà nội Đông Lí rốt cuộc vẫn tức giận, cái ông cụ này sao lại không tốt như vậy, kéo Đông Lí Lê Hân ra ngoài, hai người thư dãn hơn một giờ không sai biệt lắm, cũng không cho bà một chút xíu cơ hội nói chuyện cùng cơ hội. Ông già là có ý gì. Bà là bà nội của Đông Lí Lê Hân.