Tác giả: Hồng Hạnh
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/635 lượt.
ĩnh bất ngờ nổi điên lên giống như núi lửa phun trào. “Uông Uông chết tiệt... Cô nói lễ tình nhân muốn đi chơi với tôi, còn sống chết mà cầu xin tôi đồng ý... Tôi còn đích thân đến nhà cô tìm, nhưng cô lại đi thẩm mỹ viện chỉnh hình...” Chị hai! Oan uổng quá!
Thật sự cô không có đi chỉnh hình, cũng không có trang điểm, càng không làm chuyện sai trái gì, cô chỉ là... Chỉ là lén đi “mua chút mùa xuân” mà thôi, nhưng chuyện này cũng đâu có liên quan đến bọn họ chứ!
Uông Bội Nhu cũng rất kinh ngạc, cô bị tình yêu tác động mạnh đến vậy sao?
Cô mới len lén học hỏi được một chút kinh nghiệm, vẫn chưa học được hết toàn bộ nha! Quả nhiên kết quả lại rõ ràng như vậy, chả trách đa số phụ nữ đều muốn nhảy vào lưới tình!
Những đồng nghiệp bên cạnh bình thường cũng rất nghiêm túc, nhưng hôm nay cũng quấy rầy Uông Bội Nhu cả ngày
“Uông Uông... Cậu mới có bạn trai hả?”
“Uông Uông, có phải mùa xuân của cô đã đến không?”
“Uông Uông, khi nào cho chúng tôi uống rượu mừng đây?”
Sao... Căn bản không có xảy ra chuyện gì cả, bọn họ có thể đừng suy đoán lung tung nữa được hay không!
Nhưng cuối cùng Uông Bội Nhu cũng không nhịn được thầm nghĩ. Ai... Mùa xuân của mình khi nào mới đến? Người chồng tương lai của mình liệu có được ưu tú như Triển Dục Quảng hay không?
_____________________________
Triển Dục Quảng vừa vào đến phòng làm việc, còn chưa kịp ngồi xuống ghế thì Lạc Tiêu Dao đã đi tới báo cáo với anh. “Tổng giám đốc! 9 giờ 30 phút ngài phải cùng Triển lão phu nhân dùng bữa sáng, 10 giờ 20 phút phải cùng Phương lão gia uống trà, 11 giờ sẽ là báo cáo kinh doanh định kỳ của Triển thị...” Nếu là ngày thường, thì Triển Dục Quảng sẽ vừa nghe vừa hành động ngay, nhưng sao hôm nay sao anh lại đứng im bất động.
“Tổng giám đốc!...” Lạc Tiêu Dao một lần nữa khẽ gọi anh, đồng thời phát hiện hôm nay tổng giám đốc có chút không giống như bình thường.
“Tiêu Dao, tôi muốn biết tất cả thông tin liên quan đến cô gái này!”
“Vâng” Lạc Tiêu Dao nhận lấy chỉ thị, đồng thời liếc nhìn đồng hồ. “Tổng giám đốc! Thời gian...”
Nhưng Triển Dục Quảng lại giống như đang mất hồn vậy, không nghe thấy lời của trợ lý nói. “Còn nữa! Trước tiên cậu hãy giúp tôi đặt một cái giường ngủ, kích thước rộng rãi vừa với khổ người của tôi!”
Anh tiếp tục suy tư: “Cậu hãy điều tra nơi làm việc của cô ấy trước, rồi báo ngay cho tôi biết, bất luận khi đó tôi đang họp hay đang làm việc gì!”
“Dạ, thưa tổng giám đốc!”
“Còn nữa, cậu hãy giúp tôi nghĩ ra mấy chiêu để cua gái nhé... À không! Phải là tuyệt chiêu theo đuổi thiếu nữ, buổi tối tôi cần dùng đó!” Bàn giao toàn bộ mọi việc, Triển Dục Quảng lại rơi vào trầm tư.
Chuyện này từ trước đến nay cũng chưa từng xảy ra, cho dù tổng giám đốc có lén lút đi “làm thêm” thì khi trở về cũng chưa từng hành động như vậy, khiến cho Lạc Tiêu Dao không thể không nghiêm túc suy nghĩ cách phản ứng, mà anh cũng không quên trách nhiệm của mình mà nhắc nhở: “Tổng giám đốc! Triển lão phu nhân vẫn đang chờ ngài...”
Lúc này Triển Dục Quảng mới lấy lại tinh thần: “A!... Biết rồi.” Lúc này anh mới bước ra khỏi phòng làm việc.
Lạc Tiêu Dao không thể bỏ qua chuyện hay trước mắt này được. “Cần phải thông báo cho người lớn của hai bên gia đình biết một tiếng, có thể sắp tới sẽ có hỷ sự đây!”
“Thật không? Tên nhóc đó đã có đối tượng rồi hả? Cậu mau điều tra giúp tôi xem bối cảnh cùng tài sản của cô ấy, nhất định người đó phải môn đăng hộ đối!”
“Phải không vậy? Tên nhóc đó cũng biết động lòng phàm nữa sao? Không thể nào! Nhưng nếu bây giờ có ngày sinh tháng đẻ của cô gái đó thì tốt quá rồi, cậu mau đi điều tra cho tôi, tôi phải xem xem hai đứa nó có hợp nhau hay không.”
Lạc Tiêu Dao nghe bậc trưởng bối của hai nhà bàn luận có chút giống nhau, không khỏi nghĩ thầm: “Nếu ý nghĩ đã giống nhau như vậy, sao mấy người không hợp sức lại để đối phó với tổng giám đốc đi? Tại sao suốt ngày chỉ biết ngồi ở nhà bắt nạt một trợ lý bé nhỏ như tôi đây chứ, còn mấy người chỉ để cho tổng giám đốc xỏ mũi dắt đi thôi!”
Nhưng anh không thể nói lên lời kháng nghị trong lòng của mình được, anh không thể làm gì khác hơn là tận lực thỏa mãn yêu cầu của tiền bối hai bên gia đình.
Nhưng... Anh cũng không thể để Triển Dục Quảng phát hiện anh đang bắt ba tay được!
Ai...! Làm trợ lý thật khó nha.
“Tổng giám đốc!” Lạc Tiêu Dao cắt ngang cuộc họp đang tiến hành, anh nhìn Triển Dục Quảng đồng thời tay cũng ra dấu xin lỗi. “Thật ngại quá... Đã quấy rầy các vị, tổng giám đốc có điện thoại!”
Sau đó anh còn giả vờ ra dấu điện thoại.
Triển Dục Quảng hiểu ý gật đầu, đứng dậy tuyên bố. “Mọi ngươi cứ tiếp tục, tôi sẽ trở lại ngay!” Ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ thành viên trong phòng họp, sau đó nói: “Thư ký Trương hãy giúp tôi ghi chép lại, sau khi quay lại tôi có thể biết được ý kiến của mỗi người.”
Lạc Tiêu Dao chắc chắn là vừa nghe được vài tiếng thở dài từ trong phòng họp truyền ra.
Ai...! Anh ta cũng đang rất muốn được than thở.
Con cháu của Triển gia và Phương gia cũng rất nhiều, nhưng đa số