Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134642

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/642 lượt.

n hỏi cô muốn anh làm cái gì đó!
Triển Dục Quảng buồn cười, dùng tay chỉ chỉ bàn tay của mình còn đang bị cô nắm. “Nhu Nhu! Em vẫn còn muốn kéo anh nữa sao?” Anh lần nữa nói ra sự thật “Lúc nãy không phải là em đã kéo anh đến đây sao?”
Anh cố ý nhìn xung quanh. “Em muốn cùng anh hẹn hò ở đây à?”
Hẹn... Hẹn cái đầu anh đó!
Cuối cùng Uông Bội Nhu cố ý nói ra những lời cay độc đối với anh. “Nếu như anh cho rằng em có rất nhiều tiền, cho nên mới đùa bỡn em... Thì rất xin lỗi, vì đã để cho anh thất vọng, em chỉ là một cô nhi, ăn nhờ ở đậu nhà họ hàng, là một người làm thuê nghèo mạc.”
Như vậy có thể anh sẽ từ bỏ ý định: “Lần trước em trả tiền công cho anh, đó cũng là ‘tiền lương’ mà em tiết kiệm rất lâu mới có được.”
Cho nên... Anh đừng đến tìm cô nữa được không?
Cô cho rằng sau khi anh rời khỏi cô, chỉ cần 3 đến 5 giờ không gặp lại anh, trái tim của cô sẽ dễ chịu hơn?
Triển Dục Quảng tức giận!
Cái gì nói anh đừng làm bộ rất thân quen với cô? Anh cũng làm chuyện thân mật cùng với cô, sao cô còn nói anh đừng vì tiền mà lừa gạt cô? Anh là loại đàn ông hám tiền vô sỉ như vậy sao?
Nhưng...
Cô nói như vậy thật ra thì cũng không sai. Dù sao anh cũng không có cơ hội nói rõ lập thường với cô. OK! Vậy anh sẽ làm lại từ đầu.
“Nhu Nhu...” Triển Dục Quảng nuốt buồn bực vào trong lòng, lấy bộ dáng khép nép hiếm thấy tự giới thiệu bản thân với cô. “Anh là Triển thị...”
“Xin anh gọi em là Uông tiểu thư!” Cô rất kiên trì nói, xoay người ngẩng đầu nhìn anh “Lời em muốn nói chỉ đến đây thôi, mong anh đừng làm phiền em nữa.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Nhưng vừa mới đi được hai bước thì lại xoay người, hơi kỳ vọng thông báo: “Chuyện đó… Nếu như anh thật thích em... em sẽ cố gắng để dành tiền, lễ tình nhân năm sau sẽ đi tìm anh...”
“Em im miệng!” Triển Dục Quảng thấy cô cứng đầu nên nổi giận. “Em đừng ở trước mặt của anh mà nhắc đến chuyện thuê tình nhân, anh không cho phép em có ý niệm như vậy.”
Anh lo nhiều vấn đề quá!
“Còn nữa, anh còn nợ em một cái giường, cho nên anh nhất định sẽ đền cho em, em chờ mà xem!” Nói xong, anh thở phì phò rồi bỏ đi.
Để lại một mình Uông Bội Nhu quơ tay nói với theo. “Này... Em không cần anh phải đền cái giường cho em đâu!”
Nhưng người đã đi rất xa rồi, cô không còn cách nào khác chỉ có thể dùng hai tay của mình tạo thành chữ thập hướng lên trời. “Chúa ơi! Xin ngài đừng để người đàn ông đó đến làm phiền con nữa... Làm ơn đi!”
Cô sợ... Lại bị anh quấn lấy, cô sẽ ôm nhiều ảo tưởng hơn đối với anh!
Đêm khuya yên tĩnh, Uông Bội Nhu một mình nằm ở trên giường mà lăn qua lăn lại trằn trọc khó ngủ.
“Tất cả đều là tại người đó! Không có việc gì làm lại đến chọc phá mình, khiến cho lòng mình thật loạn …” Cô lẩm bẩm oán trách, làm sao cũng không ngủ được.
“Ai... Mặc dù rất muốn nghe lời ngon tiếng ngọt của anh thật, nhưng làm sao có thể đây?”
Cô nhìn trang phục, cử chỉ cùng lời nói của anh mà phát hiện anh là một người đàn ông có giá trị. “Nhưng mà... hành nghề ‘đặc biệt’ này chắc kiếm được rất nhiều tiền?”
Ừ... Coi như kiếm được nhiều tiền thì sao?
“Đó cũng là bán thân à!” Uông Bội Nhu càng nghĩ càng cảm thấy mình nên khuyên anh vài lời, để cho anh đừng hành nghề này nữa. “Được rồi, nếu như anh lại xuất hiện, mình nhất định phải thuyết phục anh ấy thoát khỏi nghề bán thân nuôi miệng này, để anh ấy bỏ đao hướng Phật.” Cô luôn suy nghĩ cho anh, hy vọng cuộc sống của anh sẽ rực rỡ cho dù không có cô bên cạnh.
Nhưng mình và anh không quen biết. “Anh ấy nghe mình không? Anh ấy chịu nghe lời mình sao?”
Suy nghĩ vẩn vơ suốt đêm, sáng hôm sau Uông Bội Nhu đi làm với đôi mắt gấu mèo.
“Uông Uông... Cô có bưu kiện!”
“Uông Uông... Nhận quà !”
“Uông Uông, ở ngoài có người tìm cô...”
Uông Bội Nhu cả ngày mệt mỏi vì phải nhận chuyển phát nhanh, bưu kiện, thư từ, quà tặng... Toàn bộ đều là của... Người đó. Tối nay Triển Dục Quảng sẽ cho người chuyển giường mới đến nhà của cô, anh muốn sau khi tan việc cô phải lập tức trở về nhà để nghênh đón anh ‘đại giá quang lâm’. ( Sao mà giống như vua ‘giá lâm’ vậy )
Mua giường, điều này cô cũng không ngờ đến?
Có cần thiết ở trong một ngày phải gửi cùng chuyển đến hai mươi mấy lần tin tức và quà tặng không vậy?
Uông Bội Nhu không nhịn được nghĩ đến chiều hướng xấu nhất: “Mục đích chính của người đàn ông đó không phải muốn lôi kéo mình đến công ty của anh ta làm việc chứ?” “Thật đáng giận!”
“Uông Bội Nhu!” Quả nhiên trước khi tan ca, cô còn bị cấp trên của mình là Trần Di Tĩnh dạy dỗ. “Nếu ngày mai cô vẫn còn giống như ngày hôm nay, cả ngày bận rộn làm chuyện riêng, thì tôi có thể cho cô thôi việc!”
“Dạ!” Uông Bội Nhu tự biết mình sai nên cúi đầu nhận lỗi.
Ô ô... Cô cũng không muốn chuyện tình yêu của mình phơi bày ra ánh sáng!
Nhưng trong một ngày nhận được hơn hai mươi lần chuyển phát nhanh, đúng là sẽ tạo ra một chấn động không nhỏ trong công ty, hơn nữa cô là một người hiền lành, vì vậy có vài đồng nghiệp trực tiếp lấy “Thư tình” của cô đọc cho mọi người cùng ng


The Soda Pop