XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.

ông việc bận quá hoặc là mệt mỏi nên không thể cùng anh hẹn hò được!
Đáng giận! Anh mời cô đến công ty làm việc là vì chính anh, chứ không phải vì những người khác?
Cô cũng không cần thiết phải tránh né anh dữ dội, lộ liễu như vậy chứ?
Triển Dục Quảng tức không chịu nổi, sau khi Uông Bội Nhu đến công ty làm tính khí của anh càng khó gần hơn.
“Tiêu Dao, bây giờ tôi phải ra ngoài gặp khách hàng, cậu mau giúp tôi gọi Nhu Nhu đến!” Công việc chính của cô chính là tùy thời điểm tùy chỗ mà ở bên cạnh hầu hạ anh, anh đã nhịn cô rất lâu rồi.
“Dạ...” Bộ dáng Lạc Tiêu Dao tỏ vẻ khó khăn.
“Đi mau đi!” Lửa giận của Triển Dục Quảng từ trong lỗ mũi bốc ra: “Tôi ở đây chờ cô ấy!”
Nói xong, đặt mông ngồi vào chỗ làm việc của Lạc Tiêu Dao, tư thế hùng hổ cho thấy nếu nữ chính không xuất hiện anh sẽ không bỏ qua.
Lạc Tiêu Dao cố gắng khuyên can: “Tổng giám đốc, hôm nay không phải ngài sẽ cùng ông chủ Hoàng bàn bạc chuyện buôn bán sao? Cuộc gặp mặt quan trọng như vậy sao lại để Uông Uông tham dự chứ...”
Anh lúc nào đã thân quen với Nhu Nhu như vậy rồi chứ? Lại dám gọi cô ấy là “Uông Uông” nữa!
“Tôi muốn đưa cô ấy ra ngoài tập sự!” Thời gian này Triển Dục Quảng cũng có tự kiểm điểm và suy nghĩ rất kĩ, nếu cô có lòng cầu tiến như vậy, muốn giúp đỡ người khác để lấy lòng cùng sự quan tâm của mọi người cũng không sai, anh hiểu tâm tư của cô, cho nên, anh sẽ đưa cô ra ngoài biết đó biết đây!
Đồng thời đào tạo cô thành thiếu phu nhân tương lai của Triển gia.
“Tổng giám đốc... Hay là đợi ngày mai đi, ngày mai ngài cùng ông chủ Lý có một cuộc gặp gỡ...” Anh sẽ sắp xếp cho Uông Uông.
“Nực cười!” Triển Dục Quảng phẫn nộ vỗ bàn nói. “Cô ấy đi ra ngoài hay không là do tôi quyết định hay là cậu quyết định đây?”
“Dạ, thưa tổng giám đốc!” Lạc Tiêu Dao biết mình đã vượt quá giới hạn. “Tôi sẽ đi tìm cô ấy ngay!”
Triển Dục Quảng đang tức giận nghe anh ta nói xong cũng hòa hoãn xuống. Nhưng anh hết chờ rồi lại đợi, dường như đợi cũng rất lâu rồi, nhưng cũng chưa gặp được người mà anh cần gặp!
Đã xảy ra chuyện gì?
Anh đã hẹn với khách hàng, làm sao có thể ngồi đây mà chờ đợi được?
Vừa mới đứng dậy, Triển Dục Quảng liền nghe được giọng nói của Uông Bội Nhu. “Vậy tôi... Có thể không đi cùng tổng giám đốc được không?”
Đáng giận! Tại sao cô ấy chịu giúp chó cùng mèo trong công ty, nhưng lại không chịu giúp anh chứ?
Triển Dục Quảng bước chân ra khỏi phòng làm việc, liếc mắt liền trông thấy Uông Bội Nhu toàn thân nhếch nhác.
“Em... Đang làm gì thế?” Tại sao lại đem mình biến thành bộ dạng đầu tóc bám đầy bụi bặm vậy?
“Em đang bận!” Cô lớn tiếng trả lời.
“Là... Cô ấy đang giúp...” Lạc Tiêu Dao ở một bên vội vàng giải vây. “Cô ấy đang giúp phòng thư ký sắp xếp và chỉnh đốn tài liệu của mấy năm trước...” Cho nên mới phải ăn mặc đơn giản, đó là một cái áo sơ mi cộng thêm cái quần jean.
Cho nên cô mới trở nên lôi thôi nhếch nhác như vậy. Bởi vì tất cả tài liệu của mấy năm qua đều để dưới lầu hai, hơn nữa mấy năm qua không có sắp xếp cùng quét dọn, nên phía trên chất đầy bụi bậm.
Triển Dục Quảng chỉ nhìn cô một cái, cũng không nói câu nào liền sải bước rời đi.
Uông Bội Nhu coi như không có chuyện gì xảy ra vui vẻ hỏi: “Vậy tôi có thể trở về tiếp tục công việc của mình rồi chứ?”
Cô rất thích cảm giác được mọi người coi trọng... Hơn nữa bận bịu như vậy, cũng không có thời gian rảnh để cô nghĩ ngợi đến Triển Dục Quảng.
Cô cho là, mình làm như vậy anh có thể nhìn ra ý của cô mà rút lui.
Ngược lại Lạc Tiêu Dao thấy phản ứng của Triển Dục Quảng như vậy cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng trước tiên anh phải giải quyết vấn đề nan giải trước mắt.
“Uông Uông, lần trước tôi có đề cập tới vấn đề kia, cô đã suy nghĩ kỹ chưa? Hai ngày nữa cô phải cho tôi đáp án nhé!”
“Tôi... Tôi muốn thêm chút thời gian nữa để suy nghĩ?” Cô vừa mới được thoả mãn cơn nghiện làm việc, hiện tại cũng không muốn đổi môi trường làm việc khác!
“Hai ngày nữa thôi, không thể hơn nữa đâu!” Vì muốn tốt cho cô, Lạc Tiêu Dao chỉ có thể ra tối hậu thư.
“Ừ!” Uông Bội Nhu đi xuống cầu thang lầu hai, cũng nghiêm túc suy nghĩ... Tại sao Triển Dục Quảng lại bỏ đi không nói lời nào vậy? Bởi vì tinh thần của cô phấn chấn và tràn đầy tự tin sao?
Hay là... Anh không thể tìm được nét cô đơn cùng ánh mắt u buồn trong mắt của cô? Anh không còn tìm thấy sự hấp dẫn từ cô nữa?
Cô đã thay đổi.
Mặc dù nơi hấp dẫn anh nhất đã không còn, nhưng cảm giác anh đối với cô cũng không thay đổi chút nào!
Ngược lại tăng lên!
Nguyên nhân gì đây? Là anh rất thích cô sao?
Mà cô, cô cứ nghĩ là sẽ thoát khỏi sự quản thúc của anh sao?
Anh không phủ nhận khi nghe cô cùng Lạc Tiêu Dao đối thoại, nghe thấy cô cự tuyệt từ chối cô cùng anh đi tiếp khách, lòng của anh liền bị tổn thương, cho nên anh mới không cưỡng cầu ép buộc mà trực tiếp đi.
Nhưng...
Anh muốn buông tha cô sao?
Làm sao có thể được!
Khó khăn lắm anh mới rung động trước người phụ nữ này, làm sao có thể buông tha nhẹ nhàng như vậy được chứ!
“Hãy ch