Tác giả: Hồng Hạnh
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/643 lượt.
chuyện như vậy xảy ra nữa.”
“Tôi... Tôi làm sai chuyện gì sao?”
Trần Di Tĩnh không biết giải thích thế nào. “Có lẽ cô đã đắc tội với nhân vật lớn nào đó!”
“Tôi không có...” Lần này hốc mắt của Uông Bội Nhu có chút đỏ. “Tôi vẫn rất cố gắng… Tôi không lười biếng, không tám chuyện... Tôi còn rất nỗ lực giúp mọi người...” Cuối cùng là mình làm sai chuyện gì đây?
Chẳng lẽ hết sức lấy lòng mọi người là có tội sao? Nếu như đáp án là như vậy, thì cô càng không biết nên làm thế nào đây!
Cảm giác khổ sở trong lòng, nhất thời khiến Uông Bội Nhu mất đi sức sống.
“Lòng tốt của cô tôi biết rõ... Uông Uông!” Trần Di Tĩnh thấy Uông Bội Nhu sa sút tinh thần, không nhịn được vỗ vai của cô: “Đây mới đáng giá!”
Nhưng cũng không an ủi được Uông Bội Nhu, cô vẫn rất muốn biết mình đã đụng chạm đến người nào?
Cô nghĩ! Nhất định gần đây cô gặp phải vận đen rồi.
Mặc dù rất khổ sở khi phải rời bỏ công việc đã quen thuộc hơn nửa năm, mặc dù sẽ không có tiền trang trải cuộc sống sau khi nghỉ việc, nhưng cô vẫn cố nhịn đau buồn. “Ừ... Quản lý trông thấy nỗ lực và sự cố gắng của tôi là được rồi.”
Hai vai rũ xuống, cô ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi dọn dẹp cùng bàn giao công việc.
Theo sau chính là một đoàn đồng nghiệp với vẻ mặt buồn bã.
“Uông Uông, tôi sẽ giúp cô tìm công việc mới.”
“Uông Uông, em gái họ của tôi có mở một tiệm Hồng Trà, tôi sẽ giúp cô gọi điện thoại hỏi thăm xem bên đó có cần người hay không nhé!”
“Uông Uông, có khó khăn hãy đến tìm tôi...”
Uông Bội Nhu không nghĩ tới nhóm đồng nghiệp thường ngày chỉ biết lợi dụng cô, nay lại đang cùng cô chia sẻ và ủng hộ trong thời điểm tâm trạng cô đang ở mức thấp nhất, tâm tình của cô đột nhiên trở nên tốt hơn, cô nghẹn ngào nói: “Cám ơn mọi người, rất cám ơn mọi người.”
Mặc dù cuộc sống có nhiều hiểm ác, nhưng cô đã có các đồng nghiệp làm hậu thuẫn, cô như được tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp.
“Tôi sẽ cố gắng hơn nữa!” Cô thề với chính mình, đồng thời cũng coi như đang cam kết với mọi người: “Tôi sẽ không vì một chút chuyện nhỏ này mà bị đánh bại đâu!”
Nhất thời, một tràng pháo tay vang lên.
Lấy được khích lệ của mọi người, Uông Bội Nhu không ngừng cố gắng mà nói: “Công việc tìm rồi sẽ có, không sao... Tôi sẽ dũng cảm đối mặt.”
Một tràng pháo tay nữa vang lên, cho đến khi Uông Bội Nhu bước ra khỏi công ty Dương Thăng...
“Mình sẽ làm gì đây?” Sau khi Uông Bội Nhu ra khỏi công ty, lúc này mới suy nghĩ đến tương lai. “Tại sao công ty không trả tiền phụ cấp cho mình vậy?” Nhưng cô không dám đi đòi hỏi.
“Ai...” Sau lần than thở thứ ba mươi, cô quyết định đi mua mấy tờ báo trước, xem tin tức của mục “Tuyển dụng”, sau đó về nhà lên mạng tìm.
Nhưng chưa đi được mấy bước, cô đã trông thấy ‘người đó’ xuất hiện trước mắt cô.
“Anh...!” Anh là đồ xấu xa! Mặc dù cô đang rất thê thảm cùng buồn phiền, lúc cô trông thấy anh, lòng cô cảm thấy tương đối tốt hơn, nhưng khi cô vừa nghĩ đến mình và anh hoàn toàn không có khả năng cô lại cảm thấy khó chịu. “Em bị anh hại thê thảm đến nỗi công việc cũng bị mất, anh còn đến tìm em làm gì?”
“Sao? Em biết anh giở trò quỷ khiến em mất việc sao?” Triển Dục Quảng không hề giấu giếm nói ra. “Vậy cũng tốt, chúng ta có thể nói chuyện tình yêu được rồi.”
Cái gì? Cô bị sa thải, là do anh đứng phía sau giở trò! Mặc dù không còn cách nào khác, mặc dù cô không có tức giận, mặc dù nói chuyện vẫn bình thường! Nhưng hiện tại cô như đang muốn phát điên! Anh có biết nếu không có việc làm tôi sẽ không có tiền ăn cơm, không có tiền ăn cơm thì tôi sẽ phát điên, tôi phát điên thì sẽ...
Nhưng Triển Dục Quảng hoàn toàn không để ý cô đang rất luống cuống, anh lẳng lặng từ trong ví móc ra một tờ giấy, nói với cô: “Thư Chính Thức Tuyển Cô Uông Bội Nhu Làm Trợ Lý Thư Ký Cho Tổng Giám đốc Triển Thị.”
Ai... Ai là trợ lý của Tổng giám đốc chứ?
Hơn nữa, ai là Tổng giám đốc của công ty Triển thị vậy?
Uông Bội Nhu còn chưa mắng đủ, tiếp tục chỉ vào mặt của anh mà nói. “Anh, anh... Thật quá đáng! Em không nợ nần anh gì cả, chỉ xui xẻo thuê anh một ngày, sao anh cứ hại em vậy...”
“Tiền lương của trợ lý thư ký mỗi tháng là 65000, có các phụ cấp khác như phụ cấp giao thông, phụ cấp tăng ca, nhà ở...”
Khoan đã, đợi chút, anh đang nói gì thế?
“Tiền tăng ca và tiền lương tính luôn một lượt thì một năm sẽ là gần trăm vạn.” Anh nói xong.
Uông Bội Nhu giật mình ngây ngốc. “Em...Em không hiểu! Em là trợ lý thư ký công ty Triển thị!”
Nhưng bộ mặt của cô vẫn còn ngây ngô, giống như là không cách nào tiếp thu tin tức vậy.
Triển Dục Quảng tiếp tục đề tài vừa rồi, tiếp tục nói: “Công ty của anh có rất nhiều phúc lợi...”
Vì anh là tổng giám đốc? Vì anh với cô là hai người một trời một vực. Cho nên, anh với cô sẽ không bao giờ có kết quả... Nhưng... Vậy thì thế nào, coi như anh là tổng giám đốc, cô cũng không có ý muốn cùng anh, cô chỉ muốn anh chịu trách nhiệm vì đã hại cô thất nghiệp, cho nên không tới hai giây, mặt cô đã cười tươi như hoa, nhìn phía Triển Dục Quảng rồi lễ phép cúi đầu “Tôi đồng ý!