XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.

ừ văn phòng trường đi ra, tôi thì thở phào một cái. Nhìn hai người kia, Tống Nhược Cốc vẻ mặt không đổi, Tần Tuyết Vi thì u ám đến đáng sợ, giống như là sát nhân.
Vừa rồi, cô ấy đứng trước phó viện trưởng kiêm trưởng khoa và giảng viên Lệ tự mình thừa nhận vì ân oán cá nhân mà vu oan giá họa, mọi người biết lai lịch cô ấy không nhỏ, nhịn không nói gì, giảng viên Lệ cũng phê bình cô ấy nghiêm khắc. Tần Tuyết Vi là người sĩ diện, lúc này tâm tình tốt được mới lạ.
Nhưng trường hợp này không tốt lắm, cũng giống như gian dối, bọn họ nể mặt Tần gia, cho nên chuyện này mới không thể làm gì khác ngoài chuyện cho qua. Người bị hại trực tiếp là tôi có thể chứng minh trong sạch đã cảm ơn trời rồi, cho nên cũng không truy cứu, bỏ qua yêu cầu trừng phạt cô ấy. Người duy nhất không hài lòng với kết quả này là giảng viên Lệ , nhưng thầy ấy không có cách nào thay đổi.
Giảng viên Lệ tức giận cuối cùng lại mở miệng, thầy ấy quyết định cho tôi thêm hai mươi điểm bài thi cuối kỳ.
Cho nên lúc đi ra khỏi phòng làm việc, tôi vui vẻ vô cùng, không che giấu, cười hì hì với Tần Tuyết Vi, trong mắt mang theo vài phần khiêu khích.
Tần Tuyết Vi cắn răng, ánh mắt sắc bén, “Đúng là tiểu tam.”
“. . . .” Tôi vặn vặn tay, năm nay từ tiểu tam là vũ khí thuận tiện, bất cứ người nào cũng có thể cắm lên đầu người khác, sau đó gọi người đánh người giết. Nhưng vấn đề là tôi trong sạch, một sợi lông cũng không liên quan đến từ tiểu tam này.
Tôi đi tới trước mặt Tần Tuyết Vi, nghiêm túc nói: “Đầu tiên, xét theo khía cạnh đạo đức, cậu và Tống Nhược Cốc chia tay trước, tôi và cậu ta ở cùng nhau sau, cho nên không tồn tại vấn đề tiểu tam, thứ hai xét khía cạnh tình cảm, tôi không quan tâm tình cảm hai người thế nào, tôi và Tống Nhược Cốc vốn không có gì, cậu ta không thích tôi, tôi cũng không thích cậu ta, thế nên tiểu tam là chuyện vớ vẩn. Cho nên, cậu không giải quyết được đàn ông của mình là vấn đề của cậu, đừng hơi một tí là kéo tôi vào.
Tần Tuyết Vi tức giận đến nỗi mặt vặn vẹo, nhưng lần này cô ấy không mắng tôi, mà mang theo ánh mắt thăm dò về phía Tống Nhược Cốc.
Tống Nhược Cốc liếc tôi, ánh mắt không hề nhìn Tần Tuyết Vi, “Phải, tôi không thích cô ấy, cho nên sau này cậu không cần kiếm chuyện với cô ấy.”
“Cậu đừng cho rằng tôi dễ gạt giống cô ấy.” Tần Tuyết Vi để lại những lời này rồi xụ mặt rời đi.
Tôi sờ sờ mũi, thực ra trong lòng vẫn hơi lo lắng, lần này Tần Tuyết Vi ra tay quá độc ác, nếu sau này cô ấy cứ nhằm vào tôi thì tôi cũng không thể tránh được.
Trên mặt Tống Nhược Cốc lại có ý cười, “Kỷ Nhiên, lần này cậu định cảm ơn tôi thế nào?”
Lần này cậu ta đúng là đã giúp tôi ân huệ lớn, vì thế tôi hào phóng chưa từng có, “Ăn uống tùy cậu chọn.”
Cậu ta cười híp mắt, lấy ta một tờ poster, xem ra là đã sớm chuẩn bị.
Một năm tiền để dành của tôi trong nháy mắt khi cậu ta đưa ra tờ poster nhất định sẽ hết sạch.
Giải thích hai vấn đề:
1 .Tống Nhược Cốc không phải thích Kỷ Nhiên từ trước. Thực sự cậu ta cũng không biết từ chỗ nào đào ra ý tưởng ngu ngốc như thế. Nếu không sao có thể nói là người ngoài hành tinh. Hình thức cậu ta và Tần Tuyết Vi ở chung gần giống với cổ đại ép duyên, thế nhưng tính hai người không hợp nhau, cũng không làm chuyện người yêu nên làm. Nói cách khác, Tống Nhược Cốc với Kỷ Nhiên là, tình yêu đầu tiên.
2. Tần Tuyết Vi người này tuy cô ấy hại Kỷ Nhiên, nhưng nói thật tôi là tác giả, thực ra cũng không quá phản cảm với cô gái như thế. Ham muốn chiếm làm của riêng của cô ấy rất lớn, một ngày nhận định Kỷ Nhiên cướp người của cô ấy, tự nhiên sẽ ra tay dùng thủ đoạn. Từ góc độ của cô ấy nhận định Kỷ Nhiên là tiểu tam, nhưng là chụp mũ, không nói đạo lý, hợp với tính tình tiểu thư của cô ấy. Trách đi trách lại cũng chỉ có thể trách cô ấy và Tống Nhược Cốc tính không hợp nhau, thực sự không ở cùng một chỗ được, nếu không Kỷ Nhiên cũng không có chuyện gì
Dài dòng như thế, mong mọi người không ghét bỏ tôi






Mấy năm gần đây thịnh hành trò chơi người thật CS, là một người đầu óc đơn giản tứ chi phát triển, tôi cũng biết trò CS này, luôn khảo nghiệm cảm giác kích thích khi bản thân trực tiếp tham gia trận chiến. Tiếc là mùa đông tuyết rơi, loại trò chơi kiểu này chỉ có thể chơi trong nhà, mới chơi một tí đã cảm giác gò bó chân tay.
Doanh nhân đầu óc rất sáng suốt, nhanh chóng tạo trò chơi CS tuyết, bắn nhau trong mưa tuyết ngập trời cũng là một điều thú vị. Tống Nhược Cốc có được tấm poster này cũng có thể nói đủ thủ đoạn. Tất nhiên nếu chỉ chơi CS tuyết thì cũng không tốn nhiều tiền lắm, nhưng còn vấn đề là ăn dã ngoại trên tuyết, cơm hải sản, khách sạn suối nước nóng đi kèm, dù sao cũng không để túi tiền của bạn có thể nghỉ ngơi.
Ừ, đúng rồi, Tống Nhược Cốc còn có một điều kiện kèm theo: Không được mang theo Sử Lộ.
Tên nhóc này thật biến thái, chơi CS còn mang theo trang bị, hơn nữa còn đầy đủ. Đương nhiên khoản này rất tốt, tôi mượn trang bị của cậu ta đối chiến một lúc, kết quả...kết quả không nói