Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.
iết. Kết giao bạn bè là chuyện phải xem thời cơ và duyên phận, không thể cưỡng cầu được.
Nhưng tôi đánh giá thấp lực sát thương của tên này, nó như âm hồn không tan dây dưa đến cùng.
Một hôm sau khi tôi tự học trên đường về ký túc xá, gặp phải một mỹ nữ. Mỹ nữ này gầy và cao, khuôn mặt, vóc dáng đều tốt, chỉ là ánh mắt hơi ác độc.
Cô ta ôm cánh tay đứng trước mặt tôi, khẽ ngước mắt, vẻ mặt khinh thường, “Mày là Kỷ Nhiên?”
Xem ra bây giờ độ nổi tiếng của tôi rất cao, một người xa lạ cũng có thể nhận ra tôi, “Tôi là Kỷ Nhiên, cậu muốn ký tên sao?”
Cô ta cười nhạt, “Có phải mày đoạt bạn trai của Tuyết Vi không?” Nói xong ánh mắt quét trên người tôi vài cái, lắc đầu lia lịa, “Thật bình thường, năm nay đàn ông đều không có nội hàm.”
Tôi cảm thấy thật đau đầu, “Chị nói đúng, tôi rất bình thường, cho nên Tống Nhược Cốc chướng mắt tôi. Cho nên tôi và cậu ta không có gì. Tạm biệt!”
“Mày đứng lại đó cho tao.”
Đứng lại mới là lạ.
Bên tai truyền đến một cơn gió, tôi bước nhanh lên trước, xoay người đi chỗ khác, cô ta bắt hụt.
Tôi hơi tức giận, “Rốt cục chị muốn thế nào?”
Sắc mặt cô ta rất khó nhìn, một cái tát nhằm lên mặt tôi chào hỏi.
Tôi là người dinh dưỡng đại não đều dùng để trợ cấp tiểu não, cho nên đánh nhau là chuyện thiên phú dị bẩm, lúc này sao có thể ngu ngốc chờ cô ta cho một cái bạt tai, vì thế tôi đưa tay nắm lấy cổ tay cô ta, tay kia không chút do dự đánh trả một cái, “Bốp” một tiếng, gương mặt của cô ta ửng đỏ.
Chắc không ngờ chuyện lại thành như thế, cô ta ngẩn người ngay lập tức.
Tôi bây giờ suy nghĩ cẩn thận xem sao một người như cô ta lại xuất hiện ở chỗ này. Người này vừa nhìn là biết thói quen ngang ngược, tính tình bạo lực, thực sự dễ dàng bị người ta sai khiến.
Cô ta và Tần Tuyết Vi chắc giao tình không tệ, nghe tin đồn giữa ba chúng tôi, cho nên muốn giáo huấn tôi.
Chỉ là lúc tôi và Tống Nhược Cốc còn hẹn hò, tin đồn không truyền đến tai cô ta, lại chờ lúc chúng tôi đã chấm dứt cô ta mới tìm đến đánh tôi, rất có thể đã bị vài người kích động.
Xem ra Tần Tuyết Vi chưa hẳn xem người này là bạn bè.
Nhưng Tần Tuyết Vi này đúng là làm chuyện thừa, cô ấy biết rõ chân tướng mọi chuyện, vì sao còn kích động người khác đến tìm tôi gây phiền phức.
Thật đau đầu. Tôi buông cô ta ra, xoay người muốn chạy.
Cô ta không phục, lúc này tức giận bừng bừng muốn tiến lên đánh tôi. Tôi cuối cùng cũng thấy được người còn ngu ngốc hơn cả tôi, biết rõ là đánh không lại còn không chạy, thực sự cho rằng tất cả thế giới này sẽ nhường cô ta sao, lão tử không đánh nhà cô, cô còn chưa biết tôi văn võ song toàn đúng không!
Cô gái này chắc có luyện võ một thời gian, thảo nào lại tự tin chạy tới đánh tôi.
Đáng tiếc cô ta hoàn toàn không phải là đối thủ của tôi, lúc này tôi cũng nổi giận, mấy ngày nay buồn bực ở trong lòng, giờ chuyển hết lên tay trút hết ra ngoài, sau khi đánh xong, vô cùng thoải mái.
Cô ta ngồi chồm hổm dưới đất khóc hu hu.
Thực ra tôi ra tay cũng không nặng, chẳng qua chỉ để cho cô ta một bài học, mặt tôi cũng không đề phòng bị cô ta đánh một cái, đau rát.
Cho nên tôi không làm những gì cô ta nghĩ, đánh xong thoải mái rời đi.
Hai ngày sau tôi nhận được điện thoại an ủi của Lão Lục. Hóa ra nữ sinh bị tôi đánh lai lịch không nhỏ, trong nhà rất được cưng chiều, sau khi bị đánh, kinh động không ít người.
Tôi ngáp một cái, “Sau đó thì sao?”
“Cậu yên tâm đi, cô ta đã bị bố mắng một trận, sẽ không có ai gây khó dễ cho cậu nữa.”
“Ừ, cảm ơn cậu.”
“Chẳng qua Tần Tuyết Vi nói sẽ báo thù cho cô ta, mấy ngày này cậu cẩn thận một chút.”
Tôi không khỏi cười nhạt. Tần Tuyết Vi này ra tay thật độc, đầu tiên kích động người ta đến đánh tôi, thấy không gây được khó khăn gì thì trên danh nghĩa vì bạn báo thù gây khó dễ cho tôi, như thế dù cô ấy có làm gì người ta cũng cho rằng cô ta trọng nghĩa, còn tôi xứng đáng bị thế.
Tôi thật sự không hiểu. Tuy rằng tôi không thể nào thích Tần Tuyết Vi này, nhưng theo hiểu biết của tôi, cô ấy là một nữ sinh chính trực, sẽ không cố tình gây sự như thế, trong chuyện này chỉ sợ có ẩn tình.
Rốt cục tôi đã quên mất chuyện gì?
Mặc kệ, trước đó thi cho tốt đã. Tôi tin rằng Tần Tuyết Vi là người học tập điên cuồng, mặc dù rất muốn trừng trị tôi, nhưng cũng sẽ để lại sau, cô ấy đang chăm chỉ chuẩn bị kỳ thi, không phải sao?
Nhưng lần này tôi lại đoán sai.
Sóng gió
Sáng hôm nay thi một môn chuyên ngành do chính giáo viên giảng dạy tự mình coi thi, vị giáo sư này họ Lệ, người cũng như họ, đối với sinh viên lạnh giá như mùa đông, cả một học kỳ chúng tôi chưa từng thấy nụ cười của ông ấy.
Sự nghiêm khắc này áp dụng vào cuộc thi lại càng tăng thêm vài lần, ông ấy là một trong bốn ác ma có tiếng, vô số oan hồn chết dưới tay, hơn nữa nếu có sinh viên bị ông ấy bắt được quay cóp, có thể sẽ bị đuổi học ngay lập tức.
Vì thế tôi dùng hết nhiệt huyết lúc ôn thi vào đại học, thấp thỏm cẩn thận học bài môn của ông ấy.
Nhưng