Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
trong thời gian làm bài thi lại xảy ra rắc rối.
Đề mở nên không được tính là khó, tôi làm có thể nói là thuận lợi. Còn một tiếng nữa là hết giờ,
Lệ lão sư chắc không ngờ người bị bắt được đang quay cóp còn có thể nói như thế, cho nên thầy ấy không kiên nhẫn liếc mắt tôi, “Họ tên, lớp.”
“Giảng viên Lệ, người vứt phao là Tần Tuyết Vi, cô ấy muốn hại trò.”
Hành lang trống trải, giọng nói của tôi bị khuyếch đại, chắc chắn sinh viên bên trong đều có thể nghe được. Lệ lão sư nhíu mày, kéo tôi đến chỗ cầu thang hẻo lánh, “Vì sao trò ấy phải làm như thế?”
“Ân oán cá nhân.” Tôi cũng vô cùng muốn biết sao cô ấy lại hận tôi như thế!
Trên mặt thầy ấy hiện lên vẻ mất kiên nhẫn và không tin, nhưng cho dù không tin thế nào, vẫn cần chứng cứ để bác bỏ. Thầy ấy trở lại lấy bài của Tần Tuyết Vi ra, so sánh chữ viết của phao và bài thi, sau đó vẻ mặt giễu cợt nhìn tôi, “Trò nghĩ đây là chữ của một người viết.”
Chữ viết trên bài thi và trên giấy phao hoàn toàn khác nhau, kẻ ngốc cũng có thể nhận ra không phải là cùng một người.
Tôi lại nghĩ đến một khả năng, “Cô ấy có thể đưa người khác viết, sau đó mang vào.”
“Vậy trò ấy để ai viết?”
“. . . . “ Tôi làm sao biết được cơ chứ!
“Tôi chỉ tin chứng cứ, không đưa ra được chứng cứ thì đừng nói.”
“Nhưng em hoàn toàn không nhìn!”
“Lệ lão sư, em sẽ bị thôi học sao?”
“Chuyện này phải chờ nhà trường xử lý, tôi chỉ phụ trách báo lên đúng sự thật,” thầy ấy ghi lại thông tin của tôi, rất bực mình nói, “Được rồi, trò về trước đi.” Nói cũng không nhìn tôi, quay người đi.
Tôi chán nản bám cầu thang, tâm trạng xuống dốc.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ
Bây giờ tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, hôm nay chỉ có thể ngoan ngoãn tìm Tần Tuyết Vi nhận sai, ra vẻ đáng thương, để cô ấy giải thích với Lệ lão sư. Nhưng hi vọng này cũng rất mong manh, vì nếu cô ấy thừa nhận, cô ấy chính là người quay cóp.
Cuối cùng tôi quyết định, ngăn Tần Tuyết Vi ở dưới tầng ký túc xá. Cô ấy mặc áo khoác dạ, đi giày cao gót, tóc xoăn, đôi môi tô son đỏ như lửa, kiêu ngạo nhìn tôi.
“ Tần Tuyết Vi, xin lỗi, tôi sai rồi.” Tôi nhịn cơn tức trong lòng, xuống nước nói với cô ấy.
“Bây giờ mới biết sai sao? Muộn rồi!” Cô ấy cuốn cuốn tóc trên vai, cười đắc ý.
“Cậu...tôi phải...làm thế nào cậu mới có thể bỏ qua cho tôi?”
“Tại sao tôi phải bỏ qua cho cậu? Tôi muốn vĩnh viễn không bao giờ thấy cậu nữa.”
Quả nhiên cô ấy khiến tôi phải bị đuổi học. Trong lòng tôi dâng lên oán khí, không thể nào đè nó xuống, nhưng không thể làm gì khác ngoài chuyện kiên nhẫn chịu đựng, “Tần Tuyết Vi tôi đã làm cái gì để cậu có thể xuống tay độc ác như thế, phiền cậu nói rõ ràng, để tôi chết một cách sảng khoái.”
Lúc này cô ấy không giả vờ kín đáo, “Từ trước đến nay ai giành đồ của tôi cũng không có kết quả tốt, huống chi là đàn ông của tôi.”
“Tôi chưa từng cướp Tống Nhược Cốc của cậu, quan hệ giữa tôi và cậu ta đã nói rõ ràng với cậu rồi, rốt cục là cậu muốn thế nào? Tống Nhược Cốc thích cậu hay không là chuyện của hai người, không liên quan tới tôi, làm phiền cậu không nên giận chó đánh mèo lên tôi.”
“Không quan hệ với cậu?” Cô ấy cười nhạt, nụ cười mang theo vẻ châm chọc. Dường như là nhớ ra cái gì đó, ánh mắt cô ấy sáng lên, “Hóa ra là không liên quan tới cậu. Được rồi, là tôi nhìn cậu không vừa mắt, như thế được chưa?”
“Cậu…”
“Tạm biệt!” Cô ấy bỏ đi hai bước, lại quay trở lại, nói: “A, nói như thế không chính xác, nếu như cậu bị đuổi học, chúng ta sẽ không bao giờ...gặp lại nữa.” Cô ấy cười lớn rồi bỏ đi.
Tôi tức giận run cả người, lại không thể làm gì.
Tôi càng nghĩ càng cảm thấy bản thân có khả năng bị thôi học rất lớn, tôi không biết nên nói thế nào với bố mẹ tôi, mẹ tôi nhất định sẽ đánh chết tôi. Hơn nữa nếu như thực sự vì gian lận mà bị thôi học đã đành, vấn đề là tôi cái gì cũng chưa từng làm nha!
Tôi rất sợ, cũng rất chán nản. Tôi ngay cả một người để thương lượng cũng không có, gọi điện thoại cho Sử Lộ, số của cậu ta còn đang thuê bao không liên lạc được.
Trở lại phòng ngủ, mấy người bạn cùng phòng đều đang ở đây. Tôi vừa vào cửa, đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Tôi cười khổ một tiếng, đẩy cửa ỉu xìu nói: “Tôi không quay cóp.”
“Chúng tôi tin cậu, Tần Tuyết Vi lại có thể làm chuyện này.” Lão đại kéo tôi vào trong, để tôi ngồi trên ghế, “Nhưng bây giờ phải làm thế nào? Giảng viên Lệ là người đa nghi, thầy ấy chưa chắc đã tin tưởng cậu.”
“Không biết, có thể sẽ bị thôi học. Bây giờ tôi có bao nhiêu miệng cũng không thanh minh được.”
“Trừ khi tự Tần Tuyết Vi thừa nhận.” Lão tam bổ sung.
Tôi ôm mặt thở dài, “Cô ấy sẽ không làm thế.”
“Tôi nghĩ ra một cách”, lão tứ nói, “Trước đây tôi nghe nói, mẹ Tống Nhược Cốc và viện trưởng trường chúng ta là bạn học, nếu như...”
Nếu như mẹ Tống Nhược Cốc đồng ý giúp đỡ, nói hộ chắc giảng viên Lệ chắc cũng không thể không nể mặt viện trưởng.
Nhưng dựa vào cái gì để cậu ta giúp tôi chứ.
Tuy Tần Tuyết Vi chỉnh tôi như thế, nói đi nói lại cũng là vì Tống Nhược Cốc, nhưng