Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.


+ “Tôi nhất định là điên rồi!” Lần thứ hai tỉnh táo lại thì hắn không ý thức được lẩm bẩm một câu, nhìn thấy thân thể cô kín đáo có thể ngủ, lại đem chính mình cuộn chặt thành 1 đống .
+ Hắn ôm thân thể nhỏ gầy lên nhưng ôm ở trong lòng chính mình, cô mềm mại mà dán trên người hắn, mùi hương của cơ thể quen thuộc đâm vào thần kinh hắn, một đợt kích thích nóng bỏng lại tràn đầy qua thân thể hắn, hắn quả thực không thể tin được chính mình lại dễ dàng bị kích thích như thế
+ hắn chỉ có thể cố nén phần kích thích này, ôm cô đi vào trong phòng, nhẹ nhàng mà đem cô đặt trên giường.
+ Áo choàng trên người cô tuột ra, một khắc tuột ra kia, thân thể cô đầy đặn mà mê người kích thích thị giác hắn.
+ Hắn ép buộc chính mình rời tầm mắt đi, lại nhịn không được mở to hai mắt, tay hắn không chịu đièu khiển của đại não, nhẹ nhàng mà chạm vào nơi mềm mại của cô . . .
+ Nơi phấn hồng của cô thật mê người, đầu lưỡi không nhịn được nhẹ nhàng đảo qua, vừa hôn thì không thể cứu vãn
+ Trong lúc ngủ mơ, cô khó nhịn mà rên lên.
+ “Ưm. . . Đừng lộn xộn,,,!” Cô khẽ mở môi anh đào, thanh âm trong lúc ngủ mơ mang một chút nũng nịu.
+ “Đáng chết!” Lúc đầu hắn định dừng động tác kế tiếp, lại bị thanh âm của cô kích thích khó mà nhịn nổi.
+ Hắn không hề do dự, thân thể lại một lần nữa tiến gần vào cô, hắn nóng bỏng, cô lạnh lùng, dần dần mà hòa hợp làm một.
+ Phản ứng của cô trong lúc ngủ mơ là phản ứng tụ nhiên, làm cho hắn nhịn không được lại muốn cô lần nữa.
+ “Người đàn bà này, tôi thích phản ứng khi ngủ mơ của cô!”
+ Hắn nhìn khuôn mặt cô, cười tà mị, ngay cả vết sẹo kia trong mắt hắn cũng trở nên đặc biệt đáng yêu






Trong một biệt thư tư nhân tại thành phố F.
Uông Giai Trừng cắn chặt môi, áp chế thân thể đang run rẩy của chính mình.
"Robert. . . Robert. . ." Uông Giai Vi cầm đầu cổ vũ gọi tên Robert, còn hắn chủ động đứng lên, dù dáng vẻ hắn có tuấn tú thì cũng không thể che giấu bản chất đáng khinh của hắn.
Hắn mang theo nụ cười gian xảo đứng lên, từng bước một đi đến phía Uông Giai Trừng.
Uông Giai Vi đem tất cả nụ cười giấu ở trong lòng.
Ngay sau đó, hai người còn lại cũng đi.
Uông Giai Vi nhìn hắn, có một tia cười nhạo.
"Đừng có quên, em cần băng ghi hình! Nếu không lần sau sẽ không dễ làm ăn nữa đâu!"
"Yên tâm đi, nhất định sẽ cho em, anh thật không ngờ, em lại tốt với anh như vậy, lần sau chúng ta chơi, anh nhất định cho em đến cao trào!" Càng nói đến câu cuối, thanh âm của hắn càng thấp, mang theo nụ cười gian xảo.
Uông Giai Vi chỉ để lại cho hắn một bóng lưng mỹ lệ, mà hiện tại, trong người ả vô cùng trống rỗng, vừa mới bị Robert khiêu khích, toàn thân ả giờ đều là hỏa, giờ phút này, trong đầu ả chỉ có hình ảnh của Hạ Thiên Cơ.
Mà Hạ Thiên Cơ có lẽ cũng sắp đến biệt thự, nghĩ đến đây, dưới thân ả như bị một trận sóng nhiệt đánh úp, nghĩ đến hết thảy những việc sắp đến, cảm xúc của ả lại cuộn trào.
Robert lấy tay vuốt cằm, nhìn thấy Uông Giai Vi biến mất ở trước mắt: "Thực nhìn không ra, cô ả này thật tàn nhẫn, dám bỏ thuốc chính em gái của mình."
Hắn không thể không bội phục thủ đoạn của người đàn bà này, mà hắn cũng đứng dậy, thuốc cũng đã bắt đầu có tác dụng, người đàn bà ở toilet lúc này cũng nên đi ra rồi chứ.
-------
Uông Giai Trừng phát hiện, nơi này căn bản là không có người, nhưng cánh cửa duy nhất lại có người canh gác nghiêm ngặt, ngoài cửa còn có một lái xe canh gác.
Cô ta trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào?
Bất giác, trong cơ thể lại có một luồng khí nóng đang từ từ thiêu đốt, đang ăn mòn thần kinh của cô ta, kể cả hành động của cô ta.
"Vì sao lại nóng như vậy? Vì sao lại khó chịu như vậy?" Tay cô ta nhịn không được mà cởi áo của chính mình, miệng không ngừng thầm thì: "Nóng quá. . . nóng quá. . ."
Chân cô ta lại càng không biết nên đi về đâu? Lại nghe thấy có tiếng bước chân truyền đến, nghe thấy tiếng cười thỏa mãn nho nhỏ của Alice, còn có Mindray ở phía sau lớn tiếng nói: "Alice, hai ta tìm chỗ chơi tiếp, chơi cho đã. . ." (@___@ bé thương trong sáng, không đầu độc tâm hồn độc giả).
Alice lại không chút nể nang nói: "Ồ, honey, mức độ duy trì của anh khiến em không thể chấp nhận, chờ anh có đủ khả năng làm em đến cao trào thì hãy tới tìm em!"
Uông Giai Trừng tránh ở một bên, nhìn thấy bóng dáng bọn họ rời đi mới bước ra. (bạn ong, bạn có thấy bạn Giai trừng này tốc độ tên lửa không? )
Nhưng thân thể nóng như thiêu đốt làm cho bước chân của cô ta trở nên chậm chạp.
Khi cô ta vừa đẩy cửa muốn đi ra ngoài, lại phát hiện một người đàn ông đứng ở trước mắt cô ta, cô ta chỉ cảm thấy choáng váng, thiếu chút nữa là ngã xuống, là hắn một tay đỡ lấy cô ta.
"Chúng ta lại gặp mặt rồi, mỗi lần gặp em đều cảm thấy thật mê người, vẻ mặt của em thật sự là làm cho người ta nhìn thấy mê hồn." Hạ Thiên Cơ một tay tóm chặt thắt lưng cô ta, cất lời khen bỡn cợt.
"Buông tôi ra. . . để tôi đi. . ." Thanh âm của cô ta trầm thấp đến mức có chút


XtGem Forum catalog