Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.
mẽ đánh sâu vào thân thể cô ta.
"A. . . . . . . . Ô ô. . . . . . . . . . . . . . ."
"Quá tuyệt vời, anh rất thích tiếng kêu như tiếng trẻ con khóc. . ." Hắn hưng phấn mà nói, hạ thân vận động càng trở nên nhanh hơn.
"A. . . sâu một chút. . . tôi muốn. . . muốn. . ." Giờ phút này Uông Giai Trừng hoàn toàn chìm đắm trong sự hoan lạc mà người đàn ông trên người mang lại, cô ta lần đầu biết đến tình dục, lại bị bỏ thuốc kích thích, bắt đầu trở nên dâm đãng.
"Kêu to lên. . . khóc đi. . . tiểu tiện nhân. . ." Hắn mạnh mẽ tiến vào, mỗi một lần đều thâm nhập vào chỗ sâu nhất của cô ta.
Cô ta phát ra tiếng kêu khóc như sống như chết, hai người càng cố sức cuốn chặt lấy nhau.
Cô ta như là vẫn không đủ, một lần rồi lại một lần mà đòi hỏi hắn.
Hắn hơi có chút mệt, cô ta không cần học hỏi chút nào, tác dụng của thuốc làm cô ta không còn thẹn thùng, ngồi ở trên người hắn, dùng sức đung đưa thân thể của mình, mái tóc buông xõa trên da thịt trắng nõn, Hạ Thiên Cơ nhìn có chút mất hồn.
Người đàn bà này, hắn đã muốn rồi! Nhìn thấy cô ta phóng đãng mà phong tình, hắn muốn chiếm cho bằng được, không muốn để người đàn ông khác khác chia sẻ, đây là lần đầu tiên có một người đàn bà làm cho hắn có ý muốn chiếm hữu tuyệt đối.
"Ô ô. . . . . . . . . . . . . . . A a. . . . . . . . . . . Ô ô" Cô ta dùng sức, phát tiết những tác dụng của thuốc còn sót lại trong cơ thể, một lần lại một lần xõa tung mái tóc trên thân thể đang lắc lư của chính mình, khát cầu đạt đến cao trào hơn nữa.
Trong phòng tràn ngập thanh âm khao khát, lúc trầm lúc bổng, lặp lại không dứt. . .
Một lần rồi lại một lần kịch liệt chiến đấu, hai người rốt cuộc mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ sâu.
Đến khi Uông Giai Trừng mở mắt phát hiện người đàn ông lõa thể nằm bên mình là Hạ Thiên Cơ, vẻ mặt tràn đầy đau khổ không nói nên lời. Cuối cùng, thứ quý giá nhất của cô ta không thể dâng cho Hạ Thiên Triệu người đàn ông mà cô ta yêu nhất.
"Em tỉnh rồi?" Hạ Thiên Cơ chống tay ngồi dậy, nhìn thấy người đàn bà sau khi tỉnh dậy vẫn xinh đẹp như trước, lại nghĩ tới một hồi đấu tranh kịch liệt tối hôm qua, tâm tình một mảnh tốt đẹp.
"Vì sao tôi lại ở đây? Phát sinh chuyện gì?" Cô ta ra vẻ kinh ngạc, mặc dù cô ta có hiểu được một chút đã xảy ra chuyện gì, nhưng đối với quá trình xảy ra, cô ta không muốn nhớ lại.
"Em có biết không, em tối hôm qua thật mê người, quấn quýt lấy tôi không ngừng, đòi tôi phải muốn em muốn em. . . giống như thế này. . ." Nói xong, hắn dùng chính vật đã sớm trướng đại của mình tìm kiếm nơi tư mật của cô ta, làm cho cô ta cảm nhận được phản ứng hiện tại của hắn.
"Không được đụng vào tôi. . ." Cô ta theo bản năng mà cự tuyệt, trên mặt dấy lên hai đám mây đỏ, đối với chuyện nam nữ phát sinh vừa trải qua, căn bản là vẫn có chút không thích ứng được.
"Xấu hổ cái gì chứ, chỗ nào của em tôi cũng nhìn rồi, chỗ nào tôi cũng nếm thử rồi" . Hắn mang theo tà ý cười mà nhìn cô, ghé vào bên tai cô nói nhỏ: "Tôi còn là người đàn ông đầu tiên của em."
Nhìn thấy vẻ mặt của cô, hắn cười đến đắc ý.
"Người đàn ông đầu tiên thì cũng có sao, người đàn ông như anh lẽ nào sẽ chịu trách nhiệm với tôi?" Cô ta lạnh lùng mà châm chọc đáp lại, thậm chí có chút khiêu khích, bởi vì giờ phút này, cô ta cảm thấy người đàn ông này đối với cô ta có lẽ là một sự thay đổi. (thay đổi lớn rồi nàng! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! )
Nghĩ đến địa vị của mình ở Uông gia, còn có sự sỉ nhục và đả kích không ngừng của Uông Giai Vi, vừa hay để cô ta có cơ hội trả thù, đầu tiên là chiếm người đàn ông của ả, sau đó là chiếm địa vị của ả ở nhà, nghĩ đến đây, cô ta có chút chờ mong phản ứng tiếp theo của Hạ Thiên Cơ.
Trong biệt thự của Hạ Thiên Triệu.
Lãnh Nghiêm khôi phục lại vẻ trấn định vốn có, anh phải thực hiện mục đích mà anh tới đây.
"Nhất Nhất. . . . . ." giọng nói của anh có chút khô khốc, xuyên thấu qua thanh quản truyền ra, tim Hàn Nhất nhất co thắt, vì cái gì tất cả những gì đó tốt đẹp cũng chỉ là giấc mơ mà thôi?
"Theo anh đi, được không?" ánh mắt anh mang theo chân thành, giơ tay, chờ mong cô nắm lấy.
Ngược lại giờ phút này Hạ Thiên Triệu lại vô cùng bình tĩnh, tất cả mọi chuyện đều đã sáng tỏ như vậy, hắn không tin Hàn Nhất Nhất còn có thể đồng ý ra đi với anh ta.
"Đã khóc đến mức này sao không nhanh chóng mà chạy đuổi theo anh ta đi, tiểu tình nhân của cô đảm bảo chưa đi xa đâu, nhanh thì còn kịp đấy." Lời nói của hắn mang theo chút chua xót, đau cũng kích thích, nước mắt của cô gái này tất cả đều vì người đàn ông kia, người chỉ biết lợi dụng cô, hắn chưa từng gặp qua ai ngốc như cô, ngốc thật ngốc.
"Tôi không cần anh lo." Thanh âmm của cô đầy nghẹn ngào.
"Cô cho là tôi thích quản cô à? Cái thứ người như cô, bị người khác lợi dụng xong lại ở đây đau lòng đứt dạ mà khóc lóc, nếu như thích thì đuổi theo đi, tiếp tục để cho hắn ta lợi dung đi." Hạ Thiên Triệu nổi trận lôi đình, rõ ràng là hắn muốn đi an ủi cô, nhưng là lời nói ra vĩnh viễn đều biến vị.
"Tô n