Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2074 lượt.

h sẽ dần em đi, nhưng không phải bây giờ, anh không phải sợ bỏ mạng nơi xa xăm, anh sợ em không có cảm giác an toàn.”
+ Cô mỉm cười yếu ớt đem tia ưu sầu chôn thật sâu ở nội tâm, nói cho chính mình, phải tin tưởng lãnh Nghiêm
+ “Em phải về sớm một chút, nếu Hạ Thiên Triệu phát hiện em vắng mặt, A Thất sẽ bị xử phạt!” Cô hạ thấp tầm mắt không dám ngẩng lên, cô sợ chỉ khi liếc mắt một cái, nước mắt sẽ nhịn không được chảy xuống.
+ “Nhất Nhất. . . Nhất Nhất. .” Hai tay của anh lần thứ hai nâng mặt của cô lên, ngón tay xẹt qua nước mắt đã trượt xuống “Đừng khổ sở, anh nhất định sẽ mang em đi!”
+ “Vâng, em tin! Lãnh Nghiêm, em tin tưởng anh!” Con ngươi cô ngập nước mắt, nhưng cứng cỏi sáng chói như ánh sao đêm
+ Anh hôn cô, dùng sức, thật sâu hấp thụ hương thơm trong miệng của cô, đến khi cô đẩy anh ra, anh mới ôm cô đi đến dưới lầu.
+ Anh đưa cô đến cửa biệt thự, anh thậm chí giúp cô đi vào trong biệt thự. Đến lúc anh không thấy thân ảnh cô, anh mới dần dần mà biến mất trong bóng đêm.
+ Mà lúc này đây bỏ qua, khẳng định anh sẽ phải hối hận, nhiều năm sau nhớ tới, anh vẫn đau đớn không thôi, cô tín nhiệm đem tương lai chính mình giao cho anh vậy mà anh lại chắp tay đem cô đẩy quay về bên người đàn ông cô sợ hãi kia.
+ Có cơ hội, có người bỏ lỡ, rốt cuộc không quay về được như lúc ban đầu.
+ ——
+ Hàn Nhất Nhất mang theo Tiểu Bạch lại một lần về tới biệt thự Hạ gia, mà chờ đợi cô là một màn mới.
+ Hắn xoa hai tay, trong con ngươi lãnh liệt như băng, trời đông giá rét, đâm thẳng lòng của cô, toàn thân cô lại một lần nữa đề phòng run rẩy.
+ Cô nhảy xuống, tiếp được Tiểu Bạch.
+ Xoay người, thấy hắn đứng ở bên cạnh cách đó không xa dưới ngọn đèn, mắt hắn trước sau chưa từng nháy mắt một cái, cũng không từng rời đi khỏi thân ảnh của cô nửa giây.
+ Hai người đối diện rất lâu, Hàn Nhất Nhất ngừng thở, tiếp theo sẽ phát sinh cái gì cô hoàn toàn không dám nghĩ.
+ “Nói cho tôi biết, tại sao cô đi ra ngoài còn muốn trở về?” hắn giống như một con báo, đi từng bước một đến gần cô, mang theo nguy hiểm cùng xâm lược.
+ “Tôi trở về là tiếp tục chuyện tôi đáp ứng anh.” Cô đứng thẳng lưng, nói cho chính mình đừng sợ.
+ “Thật sự nghe lời như vậy sao?” Ánh mắt hắn giống như hùng ưng, giống như muốn bới móc lòng của cô ra nhìn một cái, cô đến tột cùng có phải đang nói nói dối hay không.
+ Thấy cô không nói, hắn ra đòn trí mạng đánh vào lòng cô “Là tình nhân không muốn mang cô đi, cho nên cô đã trở lại!”
+ Cảm giác được ánh mắt hắn thẳng tắp nhìn cô chằm chằm, hơn nữa còn mang theo bão táp tiếp đến, lại nhìn bóng dáng chính mình, ánh trăng chiếu rọi đưa bóng dáng bọn họ tà tà sát nhau.
+ Cô ôm Tiểu Bạch, từ đầu đến cuối chưa từng ngẩng đầu, chờ cơn “Gió tanh mưa máu” sắp đến . . . .
Bóng đêm bao la mờ mịt, ánh trăng như nước chảy sáng trong, với phong thái mạnh mẽ hắn đứng dưới ngọn đèn lờ mờ, giống như một cây đại thụ vũng chắc, có thể che chắn gió mưa, nhưng không phải ai đều có thể đi đến núp phía dưới, bởi vì đó là một gốc cây đại thụ bất cứ lúc nào đều có thể đả thương người.
+ “Hạ thiếu, chúng ta có thể cùng nói chuyện được không.” Hàn Nhất Nhất cố lấy dũng khí, đem lời muốn nói nói ra.
+ “Nói vào trọng tâm!” Hắn kéo gần khoảng cách bọn họ, thở ra hơi thở mang theo hương vị xì gà cùng rượu đỏ.
+ “Tôi muốn nói chuyện về. . .”
+ Không đợi lời của cô nói xong, ngón tay Hạ Thiên Triệu nhẹ nhàng mà đặt ở miệng của cô “Nếu là nói người tình của cô, tôi cảm thấy hứng thú, nhưng là tôi cũng có thể tức giận bất cứ lúc nào!”
+ Cô thoáng nhìn tia lạnh lẽo lóe lên trên mặt hắn, hắn xiết chặt cằm, khiến môi của cô không nhịn được có chút run rẩy.
+ “Sự tức giận của tôi chỉ chờ cô căng thẳng!” Thanh âm hắn mềm nhẹ khác thường, mềm nhẹ làm cho cô nhịn không được muốn chạy trốn
+ Sau ót truyền đến một trận đau đớn, ngón tay hắn xuyên qua mái tóc đen của cô, khứu giác nhạy bén “Trên người cô có hương vị người đàn ông kia.”
+ “A!” Hàn Nhất Nhất đau đến kêu to.
+ Năm ngón tay hắn nhẹ mà nắm chặt tóc của cô “Muốn nói chuyện với tôi, trước tiên đem người chính mình rửa sạch sẽ đi!”
+ Cô nhìn ánh lửa trong mắt hắn hiện ra , giống như hùng ưng lạnh lùng xuyên thẳng vào lòng cô.
+ “Cút!” Thái dương hắn chậm rãi nổi lên gân xanh, hắn thật muốn đem cô gái này mà thiêu đốt hoàn toàn, cư nhiên cô dám mang theo hương vị người đàn ông khác đứng ở trước mặt hắn.
+ Nhìn thấy hắn thô bạo, Hàn Nhất Nhất thực biết điều rời đi.
+ —
+ Không gian phòng tắm rất lớn, làn nước thơm mát, theo da thịt trắng noãn của cô chậm rãi chảy xuống
+ Nằm trong bồn tắm lớn, tâm tình cũng sợ sệt, cô không biết nếu cô đứng lên, đi ra ngoài đối mặt với Hạ Thiên Triệu chuyện sẽ như thế nào.
+ Sự thật không xa cô nghĩ đơn giản như vậy, thậm chí cô còn không đứng lên, cửa phòng tắm đã mở, Hạ Thiên Triệu giống như thưởng thức một bức tranh, hai tay giao nhau ở trước ngực.
+ “Làm sao anh vào được?” Cô rõ ràng đã đóng cửa rất kỹ, nhưng hắn tự nhiên dễ dàng, không cần tốn nhiều s