Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.
run rẩy.
Nhìn khuôn mặt cô ta đỏ hồng, tựa hồ có vẻ không bình thường, cô ta rõ ràng là bị người ta bỏ thuốc.
"Em. . . bị người ta bỏ thuốc?" Hắn đoán thử. (bạn thương linh cảm có chuyện không hay =" "
Uông Giai Trừng cảm thấy thân thể của chính mình hiện tại đều nóng bỏng, lại liên tưởng tới chén rượu mình đã uống kia, còn có lời nói của Hạ Thiên Cơ. . . Cô ta hẳn đã bị Uông Giai Vi hãm hại, nhìn Hạ Thiên Cơ, lại nghĩ đến Robert, cô ta nghiến chặt răng.
"Dẫn tôi đi, tôi phải rời khỏi nơi này, mau." Âm thanh của cô ta trầm thấp mà kìm nén.
Hạ Thiên Cơ ôm tiểu mỹ nhân, không hề suy nghĩ, nghiêng người một cái đã bế cô ta trên tay mình, sau đó ném vào trong chiếc Bentley trước cổng, ung dung lướt qua bảo vệ cửa. . .
"Cho tôi chút đá. . . Tôi nóng. . ." Uông Giai Trừng liếm đôi môi khô khốc, có chút đau đớn trong lời nói.
Hạ Thiên Cơ nhìn thấy sự khó chịu của Uông Giai Trừng, trong lòng một trận khao khát, hận không thể ngay lập tức mà áp người vào. (@__@)
Tiếng chuông di động vang lên, vừa nhìn thấy là điện thoại của Uông Giai Vi, hắn lựa chọn nghe, thuận tay lấy một chai nước ném vào tay Uông Giai Trừng, cô ta như bắt được phao cứu mạng, liền áp chặt nó lên mặt, lên cổ mình.
"Thiên Cơ, anh đang ở đâu? Sao anh không tới đón em?" Âm thanh bên kia có chút oán giận.
"Anh đang bận, không có thời gian đón em, em bảo lái xe đưa về đi." Thanh âm của hắn lạnh nhạt.
"Không cần, người ta nhớ anh, nhớ đến muốn chết đây. . ." Âm thanh kiều mị, trầm thấp, ngầm nói cho hắn biết ả hiện tại là cấp bách muốn có hắn, trên thực tế, ả muốn hắn đến chết, giờ phút này, ả cực độ cần một người đàn ông để an ủi sự trống rỗng của mình.
"Anh đang xử lý chút chuyện, em tự nghĩ cách đi." Hắn không để cho ả có cơ hội nói tiếp, trực tiếp tắt điện thoại.
Nhìn Uông Giai Trừng bên cạnh, đôi bàn tay trắng nõn đang cầm chặt chai nước khoáng, di lên mặt rồi xuống cổ. . . thậm chí còn đặt nó ở trên ngực, miệng càng không ngừng nỉ non: "Nóng. . . Tôi nóng. . . Ngứa. . ."
Thanh âm của cô ta trầm thấp, vỡ vụn, như đang thầm thì, giống như một trận sóng mê người bao trùm lên đầu óc của Hạ Thiên Cơ.
Tay đang lái xe không nhịn được mà chậm lại, một tay hắn nhẹ nhàng đặt trên người cô ta, nhiệt độ nóng bỏng làm cho hắn không nhịn được mà lần xuống dưới. (*amen, anh bớt cầm thú đi một tí thì có chết ai không? Đừng làm trong xe)
"Ừm. . . thật thoải mái. . . Thêm một chút nữa. . ." Cô ta nhắm mắt, giờ phút này suy nghĩ đã hoàn toàn không thuộc về chính mình nữa, chỉ cảm thấy làm sao cho mát mẻ thoải mái mà thôi.
"Có phải còn muốn hay không?" Hạ Thiên Cơ lúc này cũng rất thống khổ, đang phải lái xe, còn muốn trêu đùa với người đàn bà này, thậm chí còn phải khống chế thân thể của chính mình, hắn chỉ muốn mau chóng chạy đến cửa khách sạn.
"Ừm. . . nóng, tôi muốn uống nước. . . cho tôi nước. . ."
"Đừng sốt ruột, nhịn thêm một chút nữa, sắp có rồi!" Thanh âm của hắn lộ ra nhu tình, nhìn thấy hai má cô ta ửng đỏ, còn có đôi môi mê người kia, bộ ngực cao lộ ra một nửa kia, tất cả đều đang kích thích thân dưới của hắn trướng đau.
Hắn cơ hồ chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến khách sạn, sau đó liền vào phòng tổng thống.
Thân thể Uông Giai Trừng bị ném mạnh lên chiếc giường lớn mềm mại, tâm trí của cô ta vẫn không tỉnh táo lại, ngược lại thân thể càng thêm vô cùng khó chịu.
Tay cô ta rất tự nhiên mà cởi bỏ những chướng ngại vật trên người mình. . .
"Ôi. . . ôi. . . thật khó chịu. . . tôi khó chịu quá. . ." Thanh âm gần như mang theo tiếng khóc vang lên, ý nghĩ của Hạ Thiên cơ bị đánh bại, nhào ngay lên trên thân thể của cô ta.
"Thật là một con dê non béo mập mà, để con sói ta đến giúp em. . ." Nói xong, tay hắn dùng sức mà nắm lấy nơi mềm mại của cô.
"A. . ." Cô ta phát ra thanh âm dường như rất thỏa mãn.
Hắn càng thêm dùng sức mà nắm bắt, tay kia thì cởi quần áo của chính mình.
"Còn muốn. . . tôi ngứa. . . khó chịu. . ."
"Nói cho anh biết, em khó chịu chỗ nào?"
"Chỗ nào cùng đều. . . khó chịu. . ."
"Chỗ nào ngứa?" Tay hắn rất nhanh mà lướt qua da thịt cô, đến vùng bụng dưới, nhẹ nhàng mà chuyển động.
"Không biết, chỗ nào cũng đều khó chịu. . . rất khó chịu. . ."
Hạ Thiên Cơ buông cô ta ra, đứng lên.
"Đừng. . . đừng rời khỏi tôi. . . khó chịu lắm." Uông Giai Trừng không cảm giác được sự tồn tại của hắn, sợ hãi giống như đánh mất thứ quan trọng nào đó, cô ta đưa tay ra nhưng không nắm được bất cứ thứ gì.
"Đừng nóng vội, con dê non béo mập của anh!" Hắn nhanh chóng cởi tất cả quần áo, lõa thể giống như cô ta, thân thể hắn chính là vừa mới đặt trên người cô ta, cô ta đã thỏa mãn mà phát ra thanh âm "Mát quá, thật là thoải mái!"
Tay cô ta không khỏi gắt gao mà ôm lấy thân thể của hắn, so với thân thể nóng bỏng của cô ta, thân thể hắn lại mát như băng, khi lửa gặp được băng, cô ta thế nào cũng không nguyện ý buông tay. "Đừng đi. . . đừng đi. . ."
"Tiểu yêu tinh tra tấn người ta, đừng ôm anh chặt như vậy, được không?" Ôm chặt lấy hắn như vậy, hắn làm thế nào