XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.

ói không cần anh lo, anh đi ra ngoài, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa." Cô chán ghét khi cô yếu đuối nhất đều chạm phải hắn, hắn còn muốn đứng ở đây mà chê cười tình yêu co đã từng cho là thề non hẹn biển sao?
"Đây là nhà của tôi, dựa vào đâu cô lại dám đuổi tôi."
"Nếu như vậy, vậy anh để cho tôi đi đi, hiện tại tôi với anh cũng không còn ý nghĩa gì nữa, tôi ở đây cũng chỉ tổ tốn thêm tiền thuốc của anh thôi, tôi không có tiền trả lại anh, anh muốn lấy gì đó thì cứ cầm đi." Cô dùng tay không ngừng lau nước mắt trên má, cô vẫn luôn nghĩ, té ngã thì tự mình đứng lên, khóc thì tự mình phải lau khô.
Nhìn thấy bộ dáng quật cường của cô, hắn hận không thể bóp chết cô, vì sao cô không thể học lấy một phần tính tình của những người phụ nữ khác, như chim nhỏ nép vào người hắn, yếu thế một chút, mà cô không nên cứng chọi cứng, không nên làm hắn tức giận .
"Hàn Nhất Nhất cô đừng hòng mang nước mắt của cô ra để đổi lấy sự mềm lòng của tôi, không có chuyện tôi sẽ thả cô đi đâu, cô đừng mơ nữa, phải kiên trì tới ngày cuối cùng mới được." Hắn hung hăng đáp lại,
"Anh sắp kết hôn, anh còn nhốt tôi ở đây, anh phải làm gì với vợ anh, sao anh có thể vô sỉ như thế hả, nếu không phải anh vô sỉ và vô tình, cũng sẽ không khiến Lãnh Nghiêm thống khổ như vậy, nếu không phải anh như thế, căn bản Lãnh Nghiêm cũng không đến gạt tôi . . . ." Nghĩ đến đây lòng cô lại lần nữa đau nhói.
"Cô nói đủ chưa hả, ở trước mặt tôi không được nhắc tới hai từ Lãnh Nghiêm." Hắn dùng lực xiết chặt cổ tay cô, lớn tiếng hét.
"Hạ Thiên Triệu, tôi chịu đựng anh thế là đủ lắm rồi, chịu đủ vô lý, còn có sự dã man của anh nữa, anh hỉ lộ vô thường, lúc nào cũng tự cho mình là đúng, bắt mọi người đều phải nghe anh nói, anh cho anh là thần sao? Danh dựa vào đâu mà lại ngang ngược thế hả, dựa vào đâu?" Hàn Nhất Nhất đột nhiêm mất kiểm soát tuôn ra một tràng dài cả giận.
"Hàn Nhất Nhất, cô là lợn à? Chẳng lẽ ngay cả một chút cảm giác cô cũng không có nhận ra sao, chẳng lẽ cô không nhận thấy, tôi . . . ." Trong lúc phẫn nộ,, ba chữ kia hắn không thể nào phun ra được, chỉ dám lẳng lặng nói trong lòng: "Chẳng lẽ em không nhận thấy . . . . Tôi thích em sao?"
"Thứ tôi cảm nhận được chính là sự ngang ngược, vô tình, vô sỉ, còn có những cơn giận dữ của anh nữa." Cô nói xong, hai vai nhịn không được mà run rẩy.
Chóng lại hai tròng mắt cơ hồ muốn phun ra lửa của hắn, giống như có thứ gì đó len vào lòng của cô.
"Tôi ác độc, vô tình, vô sỏ, vậy cô nói cho tôi biết, nếu tôi đủ ác độc, tôi sẽ không thèm cá cược với cô nếu tôi đủ vô tình căn bản tôi không cần phải . . . . Ngăn cản cô dùng dao tự sát, nếu tôi đủ vô sỉ khi cô bị thương căn bản tôi không nên cứu cô, lúc mà Lãnh Nghiêm cho cô lựa chọn cuối cùng tôi nên một phát súng giải quyết cô luôn, như vậy Hạ thiếu tôi sẽ không bao giờ phải chịu tiếng xấu là để cho người đàn bà bên cạnh mình cắm sừng lên đầu."
Hắn đã tức giận đến tột điểm, mỗi câu nói sau so với câu trước càng thêm lớn tiếng, mỗi câu so với câu trước lại càng áp lực, càng nói càng đi tới gần cô, mà cô lại chậm rãi lùi đi, một mực lùi đến góc tường.
Hàn Nhất Nhất trợn lớn mắt, mỗi khi nghe được một câu hắn nói ra lại lần nữa cảm giác mình bị bức đến muốn nổ tung rồi.
"Cô nói đi . . . cô nói đi"
"Đừng hỏi tôi, tôi không biết, tôi khônmg biết . . ." cô bịt chặt tai, kinh hoảng hét lớn.
Hắn nghiêng người, ôm lấy đầu của cô nâng lên, hung hăng mà hôn.
"Ô ô. . . . . ." cô mở to mắt, muốn phản kháng, môi lại bị dùng sức chà sát.
Hơi thở bạo ngược cường thế của hắn tràn đầy khoang miệng của cô.
Hàn Nhất Nhất coảm thấy bản thân mình tựa như sắp chết đi, vì sao ngay cả hít thở cũng khó khăn. Giờ phút này căn bản tay cô không thể nhúc nhích, vai bị thương bên kia vô tình bị Hạ Thiên Triệu đè vào.
"Đau. . ." chữ đau căn bản là nghe không rõ lắm.
Hạ Thiên Triệu giống như con nghiện thấy thuốc, càng không thể ngừng lại, hô cô càng sâu, chẳng thèm để ý đến cô vẫn một mực phản kháng.
Cô dùng cánh tay không bị thương đám vào ngực hắn, dùng sức đẩy hắn ra, tựa hồ hắn cảm giác được cho nên chậm rãi buông cô ra.
Nhìn thấy cánh môi bị hôn đến mức sưng đỏ lên của cô, tựa hồ càng thêm mê người.
"Từ giờ trở đi anh không được chạm vào tôi." Cô vừa dỗi vừa phẫn nộ nói.
"Ai quy định?" Giờ phút này, hắn tuyệt không nghĩ muốn phát giận với cô, hắn kề sát vào người cô, không cho thân thể cô có cơ hội nhúc nhích, ngón tay lại yêu thương vén những sợi tóc hỗn độn ra sau mang tai cho cô.
Hàn Nhất Nhất thà rằng chịu hắn dùng bạo lực bới cô cũng không nguyện ý nhìn thấy hắn đột nhiên trở lên dịu dàng với mình, cô không chịu nổi hắn như vậy.
Cúi đầu không dám nhìn vào mắt hắn, tìm bừa cái cớ nói, "Tôi . . . tôi bị thương . . . . Anh không thể chạm vào tôi." Nói xong đầu cô cúi càng thấp.
"Anh sẽ dịu dàng hơn." Hắn vô cùng vui vẻ dán vào bên tai cô nói nhỏ, dọc theo vành tai của cô hôn xuống.
"Đừng . . . . Đừng mà . . . ." Tay cô định ngăn trở, cô không thể theo kịp biến hóa thất thường của hắn, mới một giây tr