Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.
sẽ đi tới.
"Lau cái gì mà lau, cút sang một bên cho tôi." Uông Vạn Thiên bộ dáng tức giận, thay đổi bất thường.
"Baba, ba hẳn là cho nó trở về căn phòng người hầu của nó đi, nó với mẹ nó nữa." Ả ta giật giây Uông Vạn Thiên, không tin không dìm nó chết được.
"Baba, lời con còn chưa nói xong." Cô ta tuyệt đối không tức giận, đối với tất cả phản ứng lúc này, tất cả đều nằm trong dự liệu của cô ta, cô ta đoán rằng trong gia đình này chỉ có có địa vị mới có thể khống chế nó.
"Mày còn cái gì nữa mà nói? Lãng phí bao nhiêu tiền của tao, mau trả lại cho tao, mau cút cho tao, đừng có mà làm chướng mắt tao."
"Ba ngày sau là hạ thiên triệu cùng Kily kết hôn, năm ngày sau, là ngày con và nhị thiếu gia Hạ Thiên Cơ hết hôn." Cô ta bình tĩnh nói, mắt đảo qua nhìn Uông Giai Vi.
Như một trận sấm chớp đánh vào trên người Uông Giai Vi.
"Uông giai trừng, mày đang nói cái gì? Mày điên rồi sao? Não mày hỏng rồi à ? Hạ thiên cơ là người đàn ông của tao, cho dù anh ấy kết hôn cũng chỉ có thể là tao, làm sao đến phiên mày! Mày tính cái gì vậy!" Ả bất an hét to.
"Tin hay không tùy chị, nhưng là ngay ngày hôm qua, chúng tôi đã đi lĩnh chứng , chỉ thiếu hôn lễ nữa thôi." Cô ta cười đến ngọt ngào, rất đắc ý, nhìn thấy khuôn mặt vì tức giận mà méo mó của uông giai vi cô ta muốn hét vang, muốn đem toàn bộ tức giận bao ngày nay xả ra.
"Mày nói bậy! Mày nói bậy! Mày nói bậy! Tao phải xé cái miệng của mày ra. . . . . ." ả kích động chạy đến bên cạnh cô ta, vươn tay muốn xé miệng của cô tar a.
"Chị Trương, nhanh đi ngăn Đại tiểu thư lại, đừng để cho nó nổi điên! Nhanh đi!" Lòng Uông vạn thiên bùm bùm loạn lên, mới sáng sớm đã chịu kích thích như vậy, cả kinh một đợt, nhưng chỉ cần có thể kết hôn, ở trong mắt ông ta, ai đều giống nhau, chỉ cần có họ Hạ, chính là mã đáo thành công rồi.
Uông Giai Vi giống như phát điên đi đánh cô ta, lại bị người hầu gắt gao tím lại, ả ôm đầu thét chói tai, "Đám hạ nhân chúng màu, buông ra. Chúng mày nên đến mà túm con tiện nhân Uông Giai Trừng kia kìa."
"Chát." Một tiếng vang lên, mặt Uông Giai Vi xuất hiện năm đầu ngón tay, người hầu cũng kinh ngạc, phải biết rằng ở Uông gia không ai có thể động vào ả.
"Mày đánh tao?"
"Đúng tôi đánh chị thì sao? Không phục à?" Uông Giai Trừng hếch cằm, khinh thị, lại một bạt tai nữa tặng cho ả ta.
"Baba, con mới là con gái của ba, ba bảo bọn họ buông ra."
"Giai Vi, con đừng có kích động như vậy, bình thưởng con cũng hay khi dễ em gái, hiện tại tốt rồi, giải hòa, con mau về nghỉ ngơi đi, không có lệnh của ta, đừng có chạy loạn ra ngoài." Uông Vạn Thiên thay đổi đến chóng cả mặt.
Uông giai Vi như bị đánh đòn cảnh cáo, mới kịp phản ứng suy nghĩ cặn kẽ, Uông Giai trừng kết hôn cùng Hạ Thiên Cơ, mà hiện tại ả đang chìm trong giấc mộng muốn có con với Hạ Thiên Cơ.
Màn đêm tĩnh lặng, ánh trăng thản nhiên chiếu vào trong phòng, nhìn người đàn ông đã ngủ say bên cạnh mình, khóe miệng có ý cười thỏa mãn như đứa trẻ được quà, thế nhưng cô lại cảm thấy vô cùng đáng yêu, trong lòng rất ấm áp. Nhịn không được cô vươn một ngón tay muốn chạm tới ý cười thỏa mãn kia.
Chung quy, giơ đến nửa đường lại rụt trở về, mà điều hiện tại cô phải làm là nhanh chóng đứng dậy, xuống lầu, sau đó tìm ngăn kéo. . .
Lại liếc mắt nhìn kỹ một cái, xác định hắn đã ngủ say, hơn nữa có tiếng hít thở đều đều truyền tới, cô mới nghiêng người chân trần đẩy cửa ra, nhẹ nhàng bật đèn dưới lầu, tất cả đều rất nhẹ nhàng.
Lấy cái ly rót nước ấm vào, sao đó kéo ngăn kéo ra lấy thuốc, không chút do dự nuốt một viên. Khi đem viên thuốc còn lại để vào trong hộp, cô lại rụt trở về, sợ sẽ có vạn nhất, lại uống thêm một viên.
"Em uống gì đó?" kỳ thật Hạ thiên Triệu không có ngủ, cô chỉ cần hơi nghiêng người một cái hắn đã bừng tỉnh, hắn không có gọi cô lại vì hắn muốn nhìn coi nửa đêm cô trở dậy là muốn làm cái gì.
"Tôi chỉ không muốn sau này thêm phiền toái mà thôi, chẳng lẽ Hạ thiếu muốn sau này bên người chúng ta có cái gì trói buộc sao?" Hàn Nhất Nhất ăn ngay nói thật nói.
Quả thực Hạ Thiên Triệu sắp tức đến điên lên rồi, cư nhiên cô dám nói con là trói buộc phiền phức, giấc mộng mà biết bao người đàn bà khác muốn có được với cô lại trở thành trói buộc, rốt cục là cô ngu ngốc hay là cô đã chán ghét hắn đến nông nỗi này?
"Như vậy không phải hợp lòng Hạ thiếu sao? Cũng dẹp bỏ phiền toái sau này." Cô vẫn đứng một bên thật thà giải thích, hoàn toàn không nhìn thấy lửa thiêu đốt trong mắt hắn lúc này.
"Em có cảm nhận, em có não hay không hả?" hắn đem số thuốc còn lại dẵm bẹp dưới chân.
"Sao anh lại làm vậy, tôi là muốn sau này tốt thôi, sao anh lại tức giận chứ?" Hàn Nhất Nhất ủy khuất quát lớn, dựa vào cái gì sau mỗi lần người thu thập tàn cuộc lại là cô?
"Loại thuốc này không được uống nhiều, đừng trách tôi chưa có nhắc nhở em, nếu sau này không có con được đừng có trách tôi." Hắn tức giận không chỉ do cô uống trộm thuốc tránh thai, mà tức giận hơn là cô không coi trọng thân th