Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.

ước hắn hò hét với cô, giây tiếp theo đã có thể dịu dàng cắn cổ của cô. Nếu Hàn Nhất Nhất hiểu được hắn, cô sẽ biết chỉ khi ở trước mặt cô Hạ Thiên Triệu mới có thể trở thành hỉ nộ vô thường như thế, ở trước mặt những kẻ khác hắn luôn luôn là kẻ bình tĩnh, thậm chí chưa từng có người đàn bà nào có thể dễ dàng khơi mào lửa giận của hắn.
"Cái gì cũng có thể hết." Hơi thở của hắn đã trở lên dồn dập, tay hắn đang chuyển động bên ngoài lớp quần áo của cô.
"Anh . . ."
"Đừng từ chối anh đừng . . ." hơi thở nóng bỏng, thanh âm dịu dàng, đột nhiên như là mị hương, tiêu tán trên người cô, cô cảm thấy toàn thân mình đã không còn khí lực để phản kháng.
Cô trấn định nhắc nhở chính mình, "Đây chỉ là một trong những việc cần làm trong bản hợp đồng, không phải sao?
Chỉ còn lại có 4 ngày, dù có phải chịu khổ vất vả đến mấy, qua 4 ngày này cô sẽ tự do."
Nghĩ đến đây, cô chậm rãi nhắm hai mắt lại, cũng không có ý đồ phản kháng nữa.
Hắn nhẹ nhàng mà cởi bỏ áo của cô ra, trên miệng vết thương của cô dịu dàng mà hôn, giống như đang hôm một con búp bê bị thương, Hàn Nhất Nhất lại ngoái mặt đi . . . . Không biết vì sao, hai hàng lệ chậm rãi chảy xuống.
Từ bỏ. . . . . ." Tay cô khẽ che lại miệng vết thương, không muốn nhìn thấy hắn tiếp tục hôn nữa, nhu tình như thế, cô nghe thấy tiếng lòng mình bị thu phục.
"Thực xin lỗi, anh không nên làm em bị thương." Hắn lại đột nhiên nói ra ba chữ này.
Hàn Nhất Nhất nghe thấy thanh âm tan nát cõi lòng của chính mình, đây là hắn tự trách sao? Đây cũng không phải lỗi của hắn.
"Không không không không. . . . . . Đây là lỗi của hắn, tất cả đều là lỗi của hắn. . . . ." Hàn Nhất Nhất cảm thấy tất cả đều trở lên hỗn loạn, sao cô lại có cái nhìn khác về người đàn ông như hắn chứ?
Hơi thở ấm áp của hắn lại lần nữa càn quyét thân thể của cô, mang theo mùi thuốc lá tươi mát, còn có mùi hương dịu dàng của sữa tắm, hòa trộn cùng với mùi hương cơ thể của cô.
Cô từ từ nhắm hai mắt lại không dám tiếp tục hít thở mùi hương này nữa, nhắc nhở chính mình không được thích ứng mùi hương này.
Hắn dán lên người cô, có nơi nào đó đã kiềm chế không được mà biến hóa.
"Anh muốn em . . . . Anh rất muốn em. . . . ." Hắn mãnh liệt khát cầu , thanh âm kích thích cô.
Cô cảm giác bản thân mình như bị ma nhập, hùa theo tiếng gọi, hùa theo hơi thở của hắn . . . .
Tay hắn vuốt ve nơi mềm mại của cô, dán vào lỗ tai của cô nói: "’Anh muốn em . . ."
Lại một trận thở dồn dập xông vào mũi, cảm giác nâng nâng, cuốn cô đi. Trong lòng cô lớn tiếng hò hét cầu xin. Bàn tay dán trên người cô của hắn đã sớm không thành thật muốn bắt giữ thứ gì đó của cô.
"Nhanh một chút." Hàn Nhất Nhất nhẹ giọng rên.
"Không vội, chúng ta có thời gian cả một đêm cơ mà." Hắn lại xấu xa trả lời.
Hàn Nhất Nhất cắn răng oán hận, rõ ràng hắn biết ý của cô không phải vậy, cô chán ghét hắn hỏi như thế, chán ghét hắn khiêu khích mình như vậy, cô thà rằng bản thân là một cái máy được lập trình để hoàn thành nhiệm vụ, chính là kế tiếp đã hoàn toàn đánh vỡ tất cả ý nghĩ này.
Hắn dán chặt vào cô, làm cho cô cảm nhận được nơi nóng bỏng của hắn.
Cô ngượng ngùng ngoái mặt đi . . . . , mà hắn chính là nhẹ nhàng dùng một chút lực, mắt nhìn cô, thấp nói: "Nhìn anh."
Hắn càng dán chặt hơn, hô hấp cung xcàng ồ ồ, tay hắng phiêu đãng trên bờ lưng lành lạnh của cô, từng chút từng chút xâm nhập vào nơi huyền bí của cô.
"Hạ thiếu . . . ." Lời nói của cô mang theo cầu xin, mắt không dám mở ra, cô sợ hãi bối rối trong cô sẽ bị hắn phát hiện ra.
"Gọi tên của anh." Hắn khẽ cắn vành tai cô, ngón tay duỗi ra . . . .
"A. . . . . ." tiếng rên của cô rất nhẹ, nhẹ đến mức chỉ mình cô có thể cảm nhận được, thân thể theo bản năng càng thêm căng thẳng.
Hạ Thiên Triệu chỉ cười vui vẻ, lộ ra chiếc răng khểnh trắng ngà, kéo tay cô đến cảm nhận nơi nóng bỏng của hắn.
"Không. . . . . . Buông!" Lúc này đây, cô theo bản năng từ chối, dùng sức llôi lại.
Hạ Thiên Triệu nhận thấy tia giận hờn trong lời nói của cô liền không có miễn cưỡng cô nữa, mà khiêu khích những nơi mẫn cảm trên cơ thể cô, nhìn cô cắn chặt môi không dám rên ra tiếng.
"Đừng đè nén bản thân, anh thích nghe em kêu, anh thích nghe tiếng của em." Thân thể trần của hắn lại càng dán chặt vào cô, tay cầm lấy cằm cô, thở dốc.
Hắn dùng chút lực, khoái cảm nguyên thủy truyền đến, một lần lại một lần, chậm rãi tiến vào trong cơ thể cô . . . .
(tác giả: tiếp theo thế nào thân nhóm tự tưởng tượng nha. . . hắc hắc)
-------
Trong căn phòng tổng thống của khác sạn.
Hạ Thiên Cơ nâng cằm Uông Giai Trừng lên, nhìn cánh môi đỏ mọng ướt át của cô ta, nhịn không được hỏi: "Em hy vọng tôi sẽ chịu trách nhiệm?"
"Không hy vọng." cô ta không chút do dự đáp lại, cô ta dùng ất cả đánh cuộc, chỉ mong thứ mà cô ta muốn sẽ có được.
"Gả cho tôi, không tốt sao?" hắn khẽ nhíu mày, lần đầu tiên hắn cầu hôn một người, cư nhiên lại bị cự tuyệt.
"Đương nhiên là tốt, căn bản anh không muốn kết hôn bới tôi, chỉ là tình huống vô tình phát sinh, tôi cần gì phải